[Đam mỹ - Edit] Pháo Đài - Vu Triết

All Rights Reserved ©

Summary

Tác giả: Vu Triết Nguồn: Kho Tàng Đam Mỹ Link: http://khotangdammyfanfic.blogspot.com/2021/09/phao-ai.html Editor: Daochuachin Tình trạng bản gốc: 16 chương (hoàn) Thể loại: Đam mỹ, Ngọt, Ngắn, Ấm áp, Hiện đại, Niên thượng, HE, Tình cảm, 1v1 Giới thiệu tóm tắt: Cố Trung mới vừa bước vào cao trung, bởi vì bị gia đình chặt đứt nguồn kinh tế nên không thể không đi làm thêm, thời điểm đi tìm việc làm thêm thì nhìn thấy một tiệm cà phê tên là "Pháo", bên trong lại gặp gỡ với một ông chủ có hình xăm ở cánh tay được "giang hồ đồn đại". Ông chủ tiệm cà phê được giang hồ đồn đại x Học sinh tay chân lanh lẹ kiêm chức nhân viên phục vụ. [Edit chưa có sự đồng ý của tác giả và chỉ sử dụng vào mục đích PHI THƯƠNG MẠI!!! Bản edit chỉ chính xác trong khoảng 60%, mình sẽ cố gắng cho câu chữ xác nghĩa nhất có thể và sẽ không làm nhiễu loạn hay thay đổi nội dung cốt truyện. Đây là lần đầu mình edit nên sẽ không tránh được sai sót và câu cú chưa được mượt mà mong mọi người sẽ góp ý giúp mình để chúng ta có thể đồng hành cùng nhau đến hết bộ truyện này nha❤️ Cảm ơn mọi người đã ghé đến😘]

Status
Ongoing
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
13+

Chapter 1: "Trung" trong "Trung tâm"



"Phía trước, rẽ trái." người phụ nữ ngồi ở vị trí cạnh ghế lái chỉ đường cho chồng mình "Qua giao lộ phía trước là đến rồi."


Cố Trung ngồi ở phía sau, nhìn quang cảnh đường phố bên ngoài cửa sổ, các cửa hàng tạp hóa nhỏ khác nhau, hàng quà vặt, cửa hàng bán thức ăn ven đường, liếc mắt một cái còn có thể biết được giá cả của một quán net, một giờ chỉ tốn 5 tệ, không thể nhiều hơn.


Bây giờ bọn họ đã tới cổng trường, xe dừng lại Cố Trung mở cửa ra nhìn thấy một cái bảng tên trường dọc nho nhỏ, nền trắng chữ đen.


"Tui cảm thấy hơi đau lòng." Ba Cố nói.


"Điểm số không tốt, thì chỉ có thể học trường thế này. " Mẹ Cố nói "Xuống xe."


"Cả phí sinh hoạt cũng không cho con." Cậu nói.


"50." Ba Cố nói.


Mẹ Cố liền rút ra 50 tệ đưa tới trước mắt cậu: "Mỗi ngày về nhà cơm, cuối tuần lại về nhà ở, một ngày 10 tệ, như vậy cũng rất công bằng rồi chứ?"


"Trả đũa." Cậu nói " Có thể đưa tiền sinh hoạt cả tháng trong một lần luôn được không mẹ ?"


"Có muốn nữa hay không?" Mẹ Cố quơ quơ tiền.


Cậu cầm lấy tiền rồi mở cửa xe.


Cổng trường tụ tập không ít học sinh tới báo danh, có một nữ sinh vừa khóc vừa la hét: "Tôi phải về nhà! Cái trường rách nát này! Còn gọi là trường sao ! Tôi phải về nhà! Tôi muốn học lại!"


"Nghe thật là phiền." Cố Trung vừa vịn cửa xe vừa nói, tiếng khóc cùng với cổng trường đơn sơ đặt cùng một chỗ, làm cho hắn có chút buồn bực "Mẹ..."


"Vậy con cũng học lại đi?" Mẹ Cố nói.


"Hẹn gặp lại." Cố Trung đóng cửa xe lại, sờ sờ tờ 50 tệ trong túi, đi vào trường cùng với tiếng khóc của nữ sinh kia .


Cửa xe đóng lại người đàn ông bên ghế lái cũng chẳng để ý âm thanh bên ngoài len qua khe cửa.


Cũng chỉ có bấy nhiêu đó tiền đồ.


Trường học đơn giản chào đón các học sinh mới ở cổng trường, Cố Trung còn chưa cảm nhận được là mình lên đại học rồi, thì đã ngồi ở trong phòng học nghe chủ nhiệm lớp nói chuyện.


Tuy rằng cậu cũng không có tâm tình đi trải nghiệm mấy việc thế này.


Giáo viên chủ nhiệm nhìn qua có vẻ là một người phụ nữ trung niên hòa nhã, Cố Trung lơ đãng ngoáy một bên tai, nghe thấy hình như cô cũng chỉ là tạm thời chủ nhiệm thôi, nhịn không được liền thở dài một chút.


"Tốt, như vậy các em phía dưới giới thiệu đi, cùng nhau làm quen một chút. " Chủ nhiệm lớp nói "Bắt đầu từ phía bên trái của cô nào."


Học sinh trong phòng học đồng loạt quay đầu nhìn về phía bên trái.


Cố Trung phát hiện ánh mắt của mọi người đều tập trung trên người mình mới chú ý tới bản thân cậu ngồi ở phía bên trái chủ nhiệm lớp, hơn nữa còn là người đầu tiên.


"Tớ tên là Cố Trung." Cậu cảm thấy nhàm chán mà giới thiệu bản thân mình, trong ấn tượng của cậu đây lần đầu tiên giới thiệu thế này.


"Đứng lên phía trước một chút nào. " Chủ nhiệm lớp hướng cậu ngoắc ngoắc tay "Để mọi người có thể hiểu rõ lẫn nhau một chút."


Cố Trung ngồi im không nhúc nhích.


"Thật là không tiện hả?" Chủ nhiệm lớp nở nụ cười "Vậy thì đứng tại chỗ tiếp tục cũng được."


"Em đã nói xong rồi ạ." Cậu có chút bất đắc dĩ tiếp tục ngồi bất động.


Chủ nhiệm lớp có chút lúng túng nhìn cậu.


Tất cả mọi người đều quay lại nhìn cậu.


Giằng co trong chốc lát cậu không thể không chịu đựng cái kiểu tự giới thiệu bản thân như học sinh tiểu học này mà miễn cưỡng đứng lên.


"Tớ tên là Cố Trung." Cậu lặp lại một lần.


Chủ nhiệm lớp mỉm cười nhìn cậu, cậu cũng nhìn lại chủ nhiệm lớp.


Trầm mặc gần mười giây, giáo viên chủ nhiệm nói: "Hết rồi?"


Cố Trung nhìn lướt qua mọi người trong phòng học, trên mặt các bạn học đều giống nhau hiện lên thắc mắc.


"Còn cần nói thêm gì nữa ạ?" Cố Trung hỏi, suy nghĩ một chút lại bổ sung thêm "Nam, dân tộc Hán."


Trong phòng học vang lên một tràn tiếng cười.


Giáo viên chủ nhiệm nhìn lại danh sách trong tay một chút: "Em không phải nên gọi Cố Trung Trung hả?"


"Dạ? " Cố Trung nhìn cô, cảm giác như ngực trúng một phát đạn, cảm thấy có chút chán nản, hữu khí vô lực mà nói "Vâng, là Trung trong Trung*."


*Trung ở đây là trung tâm nha.


Không sai, Cố Trung Trung, chính là tên trong chứng minh thư của cậu.


Nghe đâu đây chính là tên mà ông nội đặt cho, cậu cảm thấy mấy người già như ông nội suốt ngày đọc đủ các loại sách, không có việc gì liền tìm vài ba câu từ rồi đặt tên cho con cháu như vậy, cậu cảm thấy cái tên này một chút cũng không giống tên con trai.


Cậu vì đổi lại tên mà đấu tranh rất nhiều năm nhưng vẫn chưa đổi được, bởi vì ba cảm thấy cậu có bệnh, không phải chỉ là một cái tên thôi sao, tên gì cũng như nhau thôi.


Ba cậu nói, Trung Trung thì làm sao, như vậy mới đáng yêu.


Bất quá Cố Trung cũng không có chìm quá lâu trong nỗi đau khi bị nhắc lại như vậy, sau khi kết thúc khóa huấn luyện quân sự đơn giản của trường, cậu quyết định đi làm thêm.


Bởi vì cậu phát hiện so với việc đặt tên, mỗi ngày uống một cốc trà sữa cũng không đủ tiền mới đau khổ hơn.


Cậu không dự định xin thêm tiền trong nhà, với kinh nghiệm chiến đấu với ba cậu nhiều năm, thì đừng nói là muốn xin tiền, không chừng vừa mở miệng thôi là ba cậu có thể đem 10 tệ một ngày kia lấy lại luôn.


Cậu muốn đi làm thêm.


Cậu muốn dùng sự thật rằng chứng minh cậu là một người có thể tự lập.


Ngoại trừ mỗi ngày đều phải đến trường ngồi mốc ở đó rồi thi thoảng lại thi cử thì nói đơn giản là ngoài đi học thì chỉ có làm kiểm tra... Khoan còn có thường xuyên phải cùng ba cậu ra đối đầu với nhau nữa, thì cậu cũng không còn gì khác để làm.


Cậu là người vì nuôi sống bản thân mà có thể cực khổ chính mình, không, là một người có thể tự chu cấp tiền tiêu vặt cho bản thân!


Trong lớp cũng có người đi thêm, trông tiệm net lúc khuya còn có tiện thể lên mạng chơi nữa, làm nhân viên bán thời gian ở mấy tiệm ăn đêm... Cố Trung cảm thấy làm mấy việc đó quá không có phong cách, chưa lên đại học mà đã phải như vậy, muốn đi làm thêm thôi mà còn phải đi phỏng vấn, quả thực là nội thương.


Cậu ở xung quanh tìm kiếm vài hôm, sau đó thì tìm được một tiệm cà phê thế nên liền bước vào.


Tiệm cà phê có tên là " Pháo ".


Rất nhỏ, đứng ở cửa liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy được hết bên trong, nhưng mà nó lại có ba tầng.


Cố Trung cảm thấy chỗ này nên gọi là "Pháo đài".


Pháo đài này nhìn bên ngoài thì cũng không có mới lắm, nhưng mà bên trong lại có vẻ là chưa có trang hoàng xong, có mấy cánh cửa sổ vẫn còn trống.


Cậu xác nhận lại một chút thông báo tuyển nhân viên, sau đó mới đi vào.


Vào cửa rồi mới thấy cửa tiệm này đúng là chưa có trang hoàng xong, càng giống như là một trận ác chiến mới vừa xảy ra, khắp nơi bừa bộn.


Trong tiệm chỉ có một người đàn ông, ngậm thuốc lá, đưa lưng về phía cửa đang nhìn ra ngoài khung cửa sổ đã vỡ.


Nghe thấy có người tiến vào, hắn quay mặt sang liếc mắt một cái xem xét, đối mặt với ánh mắt Cố Trung trong chốc lát rồi lại quay đi.


Cố Trung đứng ở cửa một hồi, thấy người này cũng không tính quay lại, đành phải lúng túng mà mở miệng: " Ông chủ có đó không?"


Người đàn ông lần thứ hai quay đầu lại, nhìn hắn nửa ngày rồi mới nói một câu: " Đây."


"Anh là ông chủ?" Cố Trung nhìn trong tiệm hình như cũng không còn ai khác, " Quán của anh đang tuyển nhân viên đúng không?"


"Hả?" Người đàn ông ngẩn người, liếc nhìn cậu sau đó dường như đột nhiên nhớ tới cái gì đó, đi tới cửa đem tờ giấy tuyển nhân viên xé xuống "Quên xé ra."


Cố Trung há miệng nói không nên lời.


Người đàn ông cầm lấy tờ giấy vừa xé xuống rồi đi tới bên cửa sổ, ngậm thuốc lá tiếp tục nhìn ra ngoài.


Cố Trung đứng tại chỗ sửng sốt hồi lâu, xác định người này không có ý định nói tiếp tục, vì vậy cậu xoay người chuẩn bị rời đi.


Vừa bước ra khỏi cửa tiệm, lại nghe hắn hỏi một câu: "Cậu muốn ứng tuyển hả?"


Mặc dù cảm thấy cái tiệm này khiến người khác phi thường khó chịu, nhưng mà xuất phát từ tiêu chuẩn mà mình đưa ra, cậu vẫn là dừng lại rồi đáp một tiếng: "Đúng thế."


"Ngồi đi." Người đàn ông đem điếu thuốc dập tắt, dùng chân móc một cái ghế dưới đất qua, rồi ngồi xuống bàn bên cạnh.


"Không phải anh nói là đã quên xé mất sao?" Cố Trung từ mấy cái ghế ngã dưới đất chọn ra cái không có dấu giày, ngồi ở đối diện người đàn ông.


" Ừ, vốn là đã tuyển đủ người rồi. " Người đàn ông nhìn bốn phía một chút "Đều bị dọa cho chạy hết rồi... Tên."


Dọa cho chạy?


Cố Trung ngẩn người rồi mới chú ý tới câu nói này có vấn đề: "Tôi tên là Cố Trung."


"Đưa chứng minh thư đây cho tôi nhìn chút." Người đàn ông chìa tay ra "Cậu là học sinh của cái trường học nát bên cạnh hả?"


Chứng minh thư, trường học nát.


Khi hai từ cùng nhau xuất hiện, Cố Trung có thể cảm nhận được tiếng gió rít qua tai đồng thời nghe thấy tiếng pháo nổ hai tiếng đùng đoàng trong ngực mình.


Cậu móc ra chứng minh thư đưa tới.


"Cố Trung... Trung, cái tên rất đáng yêu." Người nọ giương mắt nhìn cậu "Tôi cho rằng là "Trung" trong "Trung thành" đúng chứ."


"Là Trung trong trung tâm." Cố Trung trả lời.


"Cố Trung Trung à." Người đàn ông đem chứng minh thư trả lại cậu "Cậu..."


"Có thể đừng gọi như vậy được không?" Cố Trung nhìn anh.


Người nọ cùng cậu nhìn nhau trong chốc lát, gật gật đầu: "Được."


"Cảm ơn." Cố Trung chân thành biểu đạt ra lòng biết ơn của mình.


"Trung Nhị này." Người đang ông nói "Tôi họ Tề, gọi là Tề Việt, cậu đối với cà phê có hiểu biết gì không?"


Cố Trung nhìn anh chằm chằm đến nửa ngày: "Anh gọi tôi là cái gì?"


"Chính cậu nói là Cố Trung Nhị " Tề Việt nói, "Hay là tôi nghe lầm?"


"Tôi tên là Cố Trung, " Cậu nhấn mạnh một lần, "Là Cố Trung."


"Đối với cà phê hiểu rõ không?" Tề Việt lại hỏi.


"... Thường thường uống " Cậu không quá nắm chắc mà trả lời "Trong mấy cửa tiệm hoặc là ở nhà tự mình pha."


"Cà phê hòa tan?" Tề Việt nhìn cậu.


"Không phải."


"Tôi ở đây đang rất gấp, cậu ngày mai bắt đầu, không có lên lớp thì tới đây luôn đi." Tề Việt đứng lên, từ đâu đó móc tấm danh thiếp ném tới trước mặt cậu "Số điện thoại của tôi ở trên đó."


Cố Trung vừa mới cầm tấm danh thiếp qua nhìn một chút, Tề Việt đã đứng lên chuẩn bị đi lên lầu, cậu liền nói với theo một câu: "Còn lương thì tính sao?"


"Ồ quên mất." Tề Việt quay người trở về ngồi xuống.


Thời điểm từ tiệm cà phê đi ra, Cố Trung cũng không biết là nên cao hứng hay là lo lắng.


Tề Việt lúc lơ đãng liền biểu hiện ra khí tràng mạnh mẽ của mình khiến người khác cảm thấy anh ta chính là cướp quán cà phê này từ tay chủ quán, mà khi nhìn tới bãi chiến trường kia liền có thể khẳng định được suy nghĩ đó.


Bất quá cậu vẫn muốn đi làm, bởi vì tiền làm thêm ở đây, so với ban đêm trông quán net cùng việc làm phục vụ cho quán ăn khuya thì tốt hơn nhiều, nhất là lúc trở lại ký túc xá nhìn tiền của mình hôm nay mới chỉ mua 1 chai nước thôi mà chỉ còn có 7 tệ...


"Cố Trung, có muốn đi xem thi đấu bóng rổ không?" Trong túc xá mấy người chuẩn bị đi ra ngoài, vừa lúc nhìn thấy Cố Trung ngồi ở trên giường suy tư về nhân sinh thì hỏi một câu.


"Thi đấu bóng rổ?" Cố Trung ngẩn người.


" Ừ " Có người đáp một tiếng "Của Trung cấp(*)."


*Gốc là từ "中专部"dịch ra là "Trung cấp chuyên nghiệp". Ở đây mình sẽ giải thích một chút nha bậc trung học: Chương trình này bao gồm cả trung học phổ thông và trung học dạy nghề, đây chính là điểm khác biệt của nền giáo dục Trung Quốc và nền giáo dục của nhiều quốc gia trên thế giới. Chương trình trung học phổ thông trải dài 6 năm, bao gồm sơ trung và cao trung. Còn trung học dạy nghề sẽ kéo dài 3 năm, gồm: trung cấp chuyên nghiệp, công nhân kỹ thuật và dạy nghề. Mỗi chương trình này đều sở hữu những ưu điểm nổi bật riêng, phù hợp với nhiều đối tượng tham gia học tập.( Nguồn: ABNVIETNAM )


"Cái gì?" Cậu khiếp sợ đứng lên, "Trung cấp? Trung cấp nào?"


"Trung cấp ở cạnh trường chúng ta, cậu không biết sao, tòa nhà ngay lối đi vào trường là của trung cấp, chỉ là bất quá bọn họ tiến vào từ cửa bên cạnh."


Cố Trung lúc này mới phản ứng được trường học ở bên cạnh cổng chính là cái tòa nhà hướng ra phía đường lớn kia rốt cuộc xảy ra chuyện gì.


Trung cấp?


Tuy là nói cậu cũng không thể hiểu nổi vì sao mình đến được cái trường này học, nhưng dù gì cũng là đại học, vậy mà trong sân trường còn phải đi học cùng mấy đứa nhóc trung cấp?


Khuôn viên trường cũng khá đơn giản, chỉ có một cái sân bóng đá cùng với hai sân bóng rổ, trung cấp chiếm mất cái sân bóng rổ mới kia để thi đấu, Cố Trung đi qua nhìn thấy trước mắt toàn mấy em trai em gái hò hét, liền dứt khoát quay người đi ra.


"Đi đâu vậy?" Có người hỏi một câu.


"Về nhà." Cố Trung nói.


Thực sự là một ngôi trường đơn giản nhưng không đơn giản!


Cậu chỉ có một chiếc xe đạp để làm phương tiện về nhà, chính là cái kiểu rất phong cách kia, đây là nhờ cậu đã liều mình đấu tranh mất một tuần để xin mẹ đổi chiếc xe điện kia.


Xe điện cũng khá tốt, đỡ phải dùng sức, thế nhưng chưa đủ phong cách, cậu thà rằng tốn thời gian mất công mất sức, cũng phải đạp một chiếc xe đạp có phong cách.


Lúc cưỡi chiếc xe đạp phong cách của mình đi ngang Pháo đài, cậu ngừng lại.


Thời gian này về nhà có hơi sớm, nói không chừng còn có thể bị bắt đi làm đủ thứ việc cùng ba, nhất là khi phát hiện trường học lại còn kiêm chức trung cấp, thì lại càng dễ dàng nổi lên xung đột cùng ba.


Cậu hiện tại cũng không muốn cùng ba mình xảy ra xung đột, một ngày 10 tệ cũng là tiền.


Thời điểm đi vào Pháo đài, cậu đột nhiên có chút giật mình, nhiều lắm cũng chỉ mới một giờ, mà cửa hàng lúc nãy còn bừa bộn giờ đã được dọn dẹp sạch sẽ hết còn có thợ đang lắp cửa sổ.


Tề Việt chính ôm cánh tay dựa vào quầy bar bên cạnh, nhìn thấy Cố Trung tiến vào, hắn có chút giật mình nhíu mày: "Lão Nhị(*)?"


*Ở bên Trung Nhị/Lão Nhị phát âm gần giống với bộ phận sinh dục nam nên là ở đây anh công chơi chữ gọi bạn thụ như vậy mới làm bạn thụ tức giận.


"Cái..." Cố Trung cau mày, có chút nén giận, đặc biệt khi nhìn thấy trong cửa hàng ngoại trừ người thợ đang lắp cửa kính, góc bên cạnh bàn còn ngồi một người.


Trước mặt nhiều người như vậy!


Mà không đợi cậu nói xong, Tề Việt đôi mắt hướng người kia bên kia nhìn lướt qua, trong thanh âm mang theo xem thường: "Đây chính là cậu gọi người tới?"


Cố Trung nghe được không hiểu ra sao, người kia vẻ mặt không kiên nhẫn trừng mắt nhìn qua, ngữ khí rất phách lối hỏi một câu: "Con mẹ nó mày là thằng nào!"


Nghe vậy bom trên đầu Cố Trung nháy mắt liền bùng nổ: "Là ba ba của mày đó."


Tề Việt bên cạnh cười khẩy một tiếng, mỉm cười xoay người ra phía sau quầy bar, cánh tay hướng trên mặt bàn đẩy một cái.


Người kia nhấc cái bàn đứng lên.


Không tồi, Cố Trung nhìn cái bàn nghiêng nghiêng ngã ngã trên mặt đất, muốn dưa tay nhấc lên thử nhưng cậu vẫn chưa tìm được cơ hội, cậu đã thử hai lần, mà cái bàn này nặng quá, không thể đẩy ra loại khí thế đó được.


"Muốn tìm chết hả?" Người kia đi tới trước mặt Cố Trung, cố nén giọng tàn bạo nói.


"Đúng đến tìm mày đó." Cố Trung gật gật đầu.


"Này." Tề Việt gõ gõ quầy bar "Muốn đánh thì đi ra ngoài đánh."


Người kia đột nhiên quay đầu trừng Tề Việt.


"Nghe không hiểu?" Tề Việt lấy một điếu thuốc ra châm lên, cầm hộp thuốc trong tay rồi nhả khói ra "Tôi đếm ba tiếng, đi ra ngoài."


Người kia không nhúc nhích.


"Một, hai, ba." Tề Việt đem hộp thuốc lá vứt xuống, từ trong quầy bar đi ra.


"Mày cút ra đây cho lão tử!" Người kia hướng mặt Cố Trung mà chỉ tay, quay người bước nhanh ra ngoài.


"Dựa vào cái gì." Cố Trung giống như bị ấm đầu vậy không hiểu ra sao mà lại theo ra ngoài.


"Ra làm gì?" Tề Việt ở phía sau hỏi một câu.


"Anh nói xem?" Cố Trung quay đầu lại, tức giận mà nói.


"Bảo cậu ra ngoài cậu liền đi ra." Tề Việt thở dài một tiếng, đem bàn đỡ lên "Gọi cậu một "Nhị" cậu liền coi mình là "Nhị" thật sao."


"Anh gọi ai là "Nhị" đấy!" Cố Trung chưa kịp phát tiết liền không khống chế được muốn hướng trên người Tề Việt mà phát.


Kỳ thực cậu tức giận cũng bình thường, bởi vì việc này không phải do anh ta thì cậu đã chẳng nằm không mà cũng trúng đạn rồi!


"Cậu chạy tới đây là có chuyện gì sao?" Tề Việt hỏi "Không phải nói ngày mai mới bắt đầu hả?"


"Tôi..." Cố Trung cắn răng "Tôi tính đi tới làm quen mọi thứ một chút."


"Há*" Tề Việt lướt qua cậu đi tới kéo cửa cuốn xuống khóa lại "Đến đây đi, tôi mang cậu đi làm quen một chút."


*Há ở đây là thể hiện thái độ bán tín bán nghi á.


Cố Trung sững sờ, mà người đứng ngoài cửa chờ cậu ra còn bất ngờ hơn cả cậu nữa, người kia đứng chỗ đó há hốc miệng không biết phải làm gì.


"Trên lầu còn có hai tầng nữa. " Tề Việt mang theo cậu đi lên lầu "Mấy cặp đôi thì thường sẽ đi lên đây, nắm tay nhau tương đối thuận tiện."


"... À." Cố Trung đi theo phía sau hắn.


"Quầy bar có CCTV." Tề Việt nói "Nếu có người quá đáng thì cậu cứ đi lên tách họ ra."


"... Ừm." Cố Trung nhìn lên tầng hai, ánh nắng chiều hắt qua vài ô cửa sổ, trông rất thoải mái.


Tề Việt lại mang cậu lên tầng ba nhìn một vòng, sau đó đi xuống lầu, người bị cưỡng ép đuổi ra ngoài cửa giờ đã không thấy đâu nữa.


"Ồ, đi rồi." Tề Việt đem cửa cuốn đã đóng lại kia mở ra, "Lão Nhị, cậu..."


"Có thể đổi cái xưng hô khác không?" Cố Trung mới vừa bình tĩnh thì lại bị một tiếng gọi này gọi cho hỏa khí lại nâng lên.


"Đói không? Muốn ăn chút gì chứ? Tôi mời khách." Tề Việt ngồi vào bên cạnh bàn.


"Ăn cái shit." Cố Trung tức giận mà nói.


"Bây giờ thực sự là không ổn." Tề Việt ấn ấn bụng dưới, ngẫm lại còn nói "Xuyến Nhi(*) này, nếu không tôi mời cậu..."


*Hai chữ "Trung Trung (中中)" xếp chồng lên nhau sẽ ra chữ Xuyến (串), ở đây bạn công chơi chữ nha.


"Anh kêu tôi là cái gì?" Cố Trung âm thanh có chút run run.


"Cậu không phải gọi là Cố trung Trung sao." Tề Việt nói, "Sao lại không vui khi người khác gọi cậu là Trung Trung..."


"Cho nên anh liền giúp tôi ghép hai chữ đó lại hả?" Cố Trung tức giận sắp không chịu nổi.


"À." Tề Việt gật gật đầu.


"Ông chủ Tề. " Cố Trung hết sức thành khẩn mà nhìn anh "Ngài có thể nào gọi tôi Cố Trung được không?"


Bởi vì trong cửa hàng còn có người thợ kia, nên Tề Việt không dẫn cậu đi ăn quá xa, đi đến tiệm bánh mì gần đó, gọi một ít đồ ăn nhẹ và hai ly trà sữa.


"Ngày hôm nay ở tiệm chưa ăn gì, đói sắp chết tôi rồi." Tề Việt một bên uống trà sữa một bên ăn điểm tâm.


"Tôi thật sự là đến làm quen tình huống trong tiệm một chút." Cố Trung thở dài "Tôi cũng không cần ăn."


"Không có việc gì, tôi cũng thường dắt nhân viên đi ra ngoài ăn." Tề Việt nói "Thói quen rồi."


Cố Trung không có tâm tình gì, uống hai ngụm trà sữa liền ngừng.


"Mới vừa nãy cái người kia." Cậu hỏi "Có chuyện gì vậy?"


"Là tên côn đồ ở gần đây." Tề Việt vừa ăn vừa nói "Đến gây phiền phức."


"Thu phí bảo kê?" Cố Trung giương long mày lên.


"Cao hứng hả?" Tề Việt liếc mắt nhìn hắn, "Không phải là rất mong chờ chứ?"


"... Không." Cố Trung cấp tốc thu hồi lông mày, gảy gảy cốc trà sữa "Cửa hàng là hắn đập hả?"


Tề Việt nở nụ cười: "Nếu hắn dám phá tiệm, tôi gọi hắn đi ra ngoài mà hắn còn có thể nghe theo hả."


"Cũng đúng." Cố Trung gật đầu.


"Đừng sợ, " Tề Việt nói "Cửa hàng là do có người đánh nhau đập, đánh xong người chạy hết rồi, tôi liền phải tự thu dọn, loại chuyện như vậy một năm xảy ra cũng không phải một lần, không phải sợ."


"Tôi không có sợ." Cố Trung thở dài.


Tề Việt đem điểm tâm cùng trà sữa đều dùng hết rồi, liền đem cốc trà sữa trước mặt cậu cũng uống hết luôn, sau đó đứng lên: "Cậu không thích uống trà sữa hả?"


"Ngài cũng không cho tôi cơ hội uống thêm." Cố Trung nói "Tôi chính là uống chậm vậy đó."


"Thật là một hiểu lầm lớn." Tề Việt vỗ vỗ vai cậu "Ngày mai đến cửa hàng uống cà phê đi, tùy tiện uống."


Ngày thứ hai buổi chiều không có lớp, Cố Trung ở nhà ăn trong trường tùy tiện ăn chút liền đi đến Pháo đài.


Trong cửa hàng có hai bàn có khách, Tề Việt không có ở đó, trong quầy bar có một cô gái nhỏ đứng, nhìn bộ dáng có vẻ cũng là học sinh trung học, đang đánh bọt sữa rất là điêu luyện.


"Xin chào." Cố Trung hỏi thăm cô gái nhỏ một chút.


"Anh là Cố Trung hả?" Cô gái nhỏ liếc mắt nhìn hắn "Em lúc nãy đến có hơi muộn, anh trước tiên có thể giúp em thu dọn quầy bar một chút không."


Tề Việt nhìn nhiều lắm cũng là ngoài ba mươi, lại đi thuê cô nhóc mười bốn mười lăm tuổi đến làm?


Trong lòng Cố Trung bỗng phất lên một trận cuồng phong.


Tên lưu manh!


Cậu cầm lấy cái khăn cô nhóc đưa tới, bắt đầu lau nước trên mặt bàn, cô nhóc ở bên cạnh lại nói một câu: "Xuyến Nhi ca cảm ơn ạ."


Xuyến Nhi ca?


Xuyến Nhi ca?


Này thứ đồ gì?


Trong lòng Cố Trung bỗng phất lên một trận cuồng phong thứ hai.


"Tôi tên là Cố Trung. " Cậu ngừng tay chống lên trên bàn hít sâu hai hơi "Cố, Trung."


"Hở, em biết." Cô nhóc gật gật đầu "Vậy nhũ danh gọi là Xuyến Nhi?"


"Không phải." Cậu khẽ cắn răng "Cũng không gọi là Nhị."


"Hả? Được vậy kêu là anh tiểu Cố ca ca đi." Cô nhóc nói "Em là Tề Miêu Miêu."


"... À." Cố Trung nhìn cô một cái.


Thời gian này không có khách, Tề Miêu Miêu đem hai cái bàn có điểm tâm cùng cà phê kia dọn đi, sau đó thì không có việc gì nữa, nên ngồi ở đằng sau quầy bar chơi điện thoại di động.


Cố Trung tìm một hồi cũng không có việc gì có thể làm, nên cậu cầm lấy khăn lau hết bàn trên tầng hai một lần.


Ngày hôm qua không nhìn kỹ, nơi này có nhiều chi tiết làm rất là dụng tâm, mấy vật trang trí linh tinh trông rất thú vị, cùngmấy cái chậu sen đá(*) nhỏ khá là đáng yêu.


*Hoa sen đá:



Chỉ có điều mấy cái chi tiết này mà đặt cùng với Tề Việt có vẻ là không hài hòa cho lắm.


Lúc lau xong bàn đi xuống lầu thì Tề Miêu Miêu đã đeo cặp sách của mình lên chuẩn bị đi: "Xuyến Nhi... Tiểu Cố ca ca em tới trường học đây."


"Em bây giờ đi luôn sao?" Cố Trung lập tức có chút bất an "Vậy anh..."


"Bảng giá ở chỗ này." Tề Miêu Miêu mở ra ngăn kéo chỉ chỉ "Anh cứ đối chiếu lên rồi thu tiền là được, người ta hỏi cái gì thì anh đưa cái đó, bây giờ thì chỉ có cà phê với mấy loại đồ uống..v.v, buổi tối mới làm bít-tết(*) cùng pizza."


*Gốc là 牛排 : bít-tết mà ở phía dưới tác giả ghi là 小排吧 : sườn non mình nghĩ là tác giả viết nhầm nên sau này trong phần thực đơn của quán mình sẽ để là 牛排 : bít-tết nha, với cả có đoạn tác giả viết là gia đình Cố Trung hay đi ăn bít-tết nên mình nghĩ như vậy sẽ phù hợp hơn.



Cố Trung bây giờ không có thời gian để kinh ngạc mấy cái chuyện như là vì sao một tiệm cà phê nhỏ lại có thể bán bít-tết cùng với pizza hay là việc Tề Việt còn có thể biết làm bít-tết và pizza, cậu hiện tại lo lắng là chính mình nhìn thấy máy móc ở phía sau quầy bar kia hai mắt liền mờ mịt, cái nào dùng để làm gì cũng không biết.


Nhưng mà cậu cũng không dám nói là mình không biết.


Cậu chỉ có thể hy vọng khách của hai cái bàn kia đừng có gọi thêm gì nữa.


Một bên lo lắng mong đừng có khách đến, có đến cũng đừng gọi nhân viên phục vụ thức uống gì, mà một bên thì đứng sau quầy bar lo lắng mong ông chủ mau xuất hiện.


Mà việc này nó lại giống như tên của cậu vậy không muốn nhưng nó vẫn cứ xuất hiện, lời cầu nguyện của nhân viên như cậu cũng không có tác dụng gì, bàn bên cửa sổ kia có cô gái đưa tay lên gọi: "Phục vụ."


Cố Trung kiên trì đi tới.


"Lại mang lên thêm một ly Capuchino đi." Nữ sinh nói.


Sẽ không làm.


Sẽ uống.


Cố Trung có chút tuyệt vọng, do dự hướng cái bàn phía trước liếc mắt, chỉ chỉ: "Không phải có một ly rồi sao?"


"Hả?" Nữ sinh ngẩn người, "Cái ly này là của bạn tôi đang uống mà."


Hai ngươi không thể uống chung một ly sao?


Vậy sao có thể gọi là bạn thân?


Tinh thần chia sẻ với nhau đâu?


"Có muốn đổi thành một ly mocha không?" Cố Trung giãy dụa hỏi, ít nhất không cần phải đánh sữa.


"Không cần." Nữ sinh nâng cằm cười cười với cậu "Bây giờ tôi muốn Capuchino."


Vậy cô tại sao vừa nãy không gọi luôn đi?


Cố Trung quay người trở lại quầy bar.


Có muốn không thêm sữa hay không? Cậu đem hộp sữa bò một lít vừa mới mở ở trên quầy bar bỏ vào bên trong tủ phía dưới quầy.


Lúc nữ sinh kia nhìn qua phía bên này lần thứ ba, Cố Trung vẫn tiếp tục giả vờ là đang rất bận rộn, cửa tiệm bị đẩy ra, Tề Việt ngậm điếu thuốc bước vào.


"Ông chủ Tề." Cố Trung suýt nữa là nhào tới ôm lấy chân của anh "Anh đã đến rồi."


"Gọi ca là được." Tề Việt nói.


"Tề ca." Cậu nhỏ giọng nói "Bàn kia gọi một ly Capuchino."


Tề Việt liếc mắt nhìn cậu không lên tiếng, cầm ly qua rót cà phê, thời điểm đưa tay ra lấy sữa bò thì lại bắt trúng khoảng không, Cố Trung cấp tốc đem sữa giấu trong cửa tủ đưa cho anh.


Khi Tề Việt đang đánh sữa, Cố Trung liên tục nhìn chằm chằm anh làm, nhìn một chốc lực chú ý liền dời đi, chuyển đến điếu thuốc anh đang ngậm ở trên: "Tàn thuốc sẽ không rơi vào chứ?"


"Không biết." Tề Việt quay đầu nhìn anh "Bởi vì tôi còn chưa gặp phải nhân viên không biết đánh sữa."


"Tôi..." Cố Trung nhất thời có chút lúng túng "Tôi không biết tỉ lệ."


"Há, thật không." Tề Việt cười cười, đem bọt sữa rót vào trong ly.


Cố Trung nhanh chóng lấy khay bưng Capuchino qua cho nữ sinh đã sắp mất kiên nhẫn kia.


Thời điểm trở lại quầy bar Tề Việt ném cho cậu một quyển sách nhỏ: "Tỉ lệ phía trên này đều có, đem về xem đi."


"Ồ." Cậu cầm quyển sách nhỏ qua mở ra liếc mắt nhìn.


Tâm lý cuồng phong lần thứ hai gào thét mà chạy qua.


Tiếng Anh.


Toàn bộ đều là tiếng Anh một chữ Trung Quốc đều không có.


Rất có năng lực làm ra vẻ.


Cậu cầm quyển sách nhỏ qua nghiên cứu thử một chút, đối chiếu với cà phê trong cửa hàng rồi đem tới, kỳ thực ngoại trừ một đống giới thiệu, phương pháp pha chế thực sự nhìn cũng không quá khó hiểu, xem hình minh họa một chút là có thể rõ.


Bất quá cậu lại chẳng có chút kinh nghiệm làm nhân viên pha chế nào, đoán chừng Tề Việt chính là do quá thiếu nhân viên nên mới nhận cậu vào làm, không chừng qua mấy ngày nữa lại tìm được nhân viên có kinh nghiệm, lúc đó cậu cũng là nên đi rồi?


Mang theo cái loại tâm tình rằng bản thân vô dụng bất cứ lúc nào cũng có thể bị đuổi, ngày thứ hai cơm còn chưa ăn thì cậu đã chạy luôn đến tiệm.


Tốt xấu gì thì cũng phải đem máy móc hiểu rõ trước tiên đã.


Ngày hôm nay Tề Miêu Miêu không có ở tiệm, Tề Việt nằm nhoài trên cái bàn cạnh cửa sổ, cũng không biết là đang ngủ hay là ngẩn người.


"Tề ca, tôi..." Cậu đi tới nhỏ giọng nói.


"Xuyến Nhi đến rồi à?" Tề Việt nghiêng đầu.


"Chúng ta có thể đừng lấy nhân viên ra để mua vui được không?" Cậu hỏi.


Tề Việt không trả lời cậu, ngẩng đu nhìn nhìn đồng hồ: "Cậu không ăn...shit?"


"Cái...cái gì?" Cậu sợ ngây người, suýt chút nữa không khống chế được mình mà vung nắm đấm tới rồi.


Tề Việt dựa vào ghế chậm rãi xoay người: "Ngày hôm qua hỏi cậu muốn ăn cái gì, cậu không phải nói là muốn ăn..."


"Tôi không muốn ăn!" Cậu đè nặng âm thanh rống lên một câu.


"Vậy ăn chút...gì đó chứ?" Tề Việt đứng lên đi về phía sau phòng bếp "Ăn bít-tết không, hai hôm nay buôn bán không tốt chút nào, phỏng chừng bán không hết được, hai ta có thể ăn."


Cố Trung không lên tiếng, nhìn chằm chằm bóng lưng Tề Việt, sau khi anh đứng dậy Cố Trung mới phát hiện hôm nay anh mặc một cái áo T-shirt ngắn tay, mà tới tận lúc này cậu mới để ý.


Quá kinh hoàng.


"Có ăn hay không?" Tề Việt quay đầu lại lại hỏi một lần.


"Bắp tay của anh á?" Cố Trung đi tới bên cạnh anh, nhìn cái hình xăm to trên cánh tay anh "Xăm cái gì vậy?"


"Ăn bít-tết đi." Tề Việt đi tới phía sau quầy bar cầm áo sơ mi tròng lên "Giá của món đồ chơi đó(ý nói món ăn á) cùng nơi này không thích hợp, mỗi lần đều không bán được, tất cả đều là tôi tự mình ăn."


"... Vậy anh đừng bán bít-tết nữa." Cố Trung nói.


"Nhưng là tôi thích ăn." Tề Việt liếc mắt nhìn cậu "Có ăn hay không, không ăn thì cậu chỉ có ăn shit thôi."


"Nhờ anh mà sắp hết muốn ăn luôn rồi." Cố Trung thở dài "Đương nhiên là ăn, anh làm?"


"Ừm." Tề Việt tiến vào phía sau bếp.


Cố Trung theo ở phía sau muốn đi vào, mà bị cản lại.


"Tôi không thể nhìn?" Cậu có chút không cam lòng, một ông chủ tiệm cà phê có hình xăm trên cánh tay vào bếp làm bít-tết, nói thế nào cũng đều khiến người hiếu kỳ.


"Cậu là nhân viên phục vụ phía trước, không phải đầu bếp." Tề Việt đóng lại cửa bếp phía sau.


Cậu đành phải trở lại quầy bar, ngồi ở quầy bar hướng cửa sổ phía phòng bếp mà nhìn, nhưng đáng tiếc góc độ không đúng, cái gì cũng không nhìn thấy.


Đầu hướng bên trong đang muốn thăm dò, khuôn mặt Tề Việt đột nhiên xuất hiện ngay cửa sổ: "Xuyến Nhi, rảnh rỗi thì học cách đánh sữa đi."


"... Tôi biết rồi." Cậu có cảm giác mình đối với cái tên mới bất đắc dĩ này sắp mất đi lực phản kháng rồi.


Bọt sữa cũng không phải quá khó đánh, máy trong cửa hàng hơi nước rất đủ, hầu như đều có thể đánh ra, chỉ là đánh không đủ mịn.


Đánh hai lần, Tề Việt tranh thủ liếc mắt nhìn: "Không biết còn nghĩ là cậu đang đánh bột giặt đó, hay là tôi cho cậu cái giỏ cậu dùng nó lên trời luôn đi."


"Tề ca" Cố Trung thở dài, "Anh vẫn luôn nói chuyện như vậy phải không?"


"Như thế nào?" Tề Việt hỏi.


"Như vậy đó." Cố Trung nhìn anh.


"Ừm." Tề Việt gật gật đầu, đi phía phòng bếp vừa đi vừa nói "Không phục thì nén lại."


Càng nói chuyện đàng hoàng càng làm cho người ta không nói được lời nào, mà bít-tết làm còn rất hơn người ăn rất ngon.


Mẹ cậu thích ăn bò bít-tết, cho nên thời điểm mà Cố Trung và ba chưa đối địch với nhau, cha thường thường đưa bọn họ đi ăn, sau này cũng chỉ đưa mẹ cậu đi.


Cậu đã từng ăn qua không ít bò bít-tết, cái tay nghề này của Tề Việt thực không nên làm tổ ở cái Pháo đài này, lại còn cả ngày không bán được.


"Ăn ngon." Cậu một bên vặn lọ tiêu một bên gật đầu "Thật không ngờ được, anh trước kia có phải là đã làm qua nhà hàng năm sao nào không?"


"Không." Tề Việt vội vàng ăn, nói chuyện rất đơn giản.


"Vậy anh cũng phải là chuyên nghiệp đi?" Cậu liền cầm lọ muối qua vặn.


"Không." Tề Việt trả lời.


"Vậy thì anh học chỗ nào?" Cậu tiếp tục hỏi.


"Một lời khó nói hết." Tề Việt cắt một miếng thịt từ trong cái đĩa "Khi nào cậu khai sáng được cách đánh sữa thì tôi sẽ nói cho cậu nghe."


Buổi trưa hôm nay không có khách, ăn xong bò bít-tết Cố Trung trở về phía sau quầy bar tiếp tục đánh sữa.


Nói thật là đánh tới đau lòng, mặc dù mỗi lần dùng có nửa cốc sữa.


Sau khi đem hết một hộp sữa bò lớn đánh xong, cậu ngừng tay, tuy rằng không đạt tới trình độ láng mịn, cũng không đến nỗi cầm cái giỏ liền có thể lên trời.


"Không sai biệt lắm." Tề Việt nhìn một chút, đem sữa bò đã dùng qua lúc nãy rót vào một cái bình lớn "Mang về uống đi."


" Ồ " Cậu gật gật đầu, cảm giác mình không nên đọc sách, mà làm việc khác hẳn là tốt hơn, sợ rằng Tề Việt dùng cậu không tới hai ngày thì đuổi luôn rồi.


Ý tưởng này hiện lên chưa tới 3 phút, cửa tiệm bị đẩy ra, một người trẻ tuổi tiến vào, mở miệng nói: "Xin hỏi, ở đây đang tuyển người sao?"


Cố Trung cấp tốc hướng phía trước cửa liếc mắt nhìn, bất ngờ phát hiện tờ giấy tuyển nhân viên bị Tề Việt xé xuống kia giờ lại được dán trở lại, nhăn nhúm, còn có chỗ bị xé rách, thậm chí còn không viết một tờ mới để dùng.


"Lại đây nói chuyện một lát." Tề Việt ngồi ở bên cửa sổ hướng người nọ vẫy vẫy tay.


Xong ── Cố Trung một bên cọ cọ cái cốc, một bên lắng tai nghe cuộc đối thoại bên kia, nghe được mấy phút sau cậu cho ra cái kết luận.


Xong rồi, bị sa thải rồi.


Người tiến vào lúc nãy là một nhân viên có kinh nghiệm, trước đây đã làm qua mấy tiệm cà phê, trả lời các vấn đề càng trôi chảy, nghe đặc biệt chuyên nghiệp.


Cố Trung có điểm nhụt chí.


Ngày đó cậu tới Tề Việt cũng không hỏi cậu những vấn đề này, nếu như hỏi, cậu một cái cũng không trả lời được.


Sau khi người trẻ tuổi đó đi rồi, Tề Việt đến phía sau quầy bar ngồi xuống, nói: "Hắn ngày mai sẽ tới làm."


"Vậy tôi phải đi sao?" Cố Trung hỏi.


"Đi đâu?" Tề Việt nhìn cậu.


"Không chỗ nào, không phải anh muốn sa thải tôi sao?" Cố Trung nói.


"Tôi có nói hả?" Tề Việt ngẩn người.


"Người kia không phải ngày mai đi làm sao?" Cố Trung cũng ngẩn người.


"Cậu cùng cậu ta có thù oán gì sao?" Tề Việt cầm viên đường miếng bỏ vào trong miệng, "Có cậu ta không có cậu?"


"Không phải..." Cố Trung trả lời.


"Vậy là cậu cho rằng cái tiệm này của tôi chỉ cần một nhân viên như vậy liền đủ để làm việc hả?" Tề Việt híp đôi mắt lại một chút.


"Không phải còn có... Tề Miêu Miêu sao?" Cố Trung nói.


"Cô nhóc đó tâm tình tốt mới lại đây chơi đùa một chút thôi." Tề Việt ngửa đầu ngáp một cái, "Trong cửa hàng dù sao nếu có hai người, như vậy tôi cũng không cần phải tới đây... Bất quá việc của cậu phải thay đổi."


"Đổi thành cái gì?" Cố Trung có điểm căng thẳng.


"Cậu ta phụ trách quầy bar, cậu phụ trách cái khác." Tề Việt đứng lên vỗ vỗ vai cậu.


"Cái khác là cái gì?" Cậu lập tức truy hỏi.


"Quét rác, lau bàn, bưng bê, ngoại trừ quầy bar chuyện khác đều thuộc về cậu." Tề Việt nói xong cũng đi lên lầu.


Dù nói cũng không được cái gì, nhưng mà đứng sau quầy bar cảm giác cũng không tệ lắm, bây giờ còn chưa tới hai ngày liền đột nhiên biến thành một bồi bàn nhỏ bé, Cố Trung cảm thấy thật chênh lệch thế này có chút khó tiếp nhận được.


Lại như cậu hiện tại cũng không thể tiếp thu được việc mỗi ngày phải cùng một đám nhóc sơ trung tản bộ qua lại trong sân trường, đánh mấy trận bóng rổ thôi mà đối phương còn có thể là sơ trung, thỉnh thoảng còn thua người ta.


Ngày hôm sau cậu có chút không muốn đi học, buổi chiều sau khi kết thúc giờ lên lớp, cậu vẫn là rất thành thật ở lại lớp tham gia tiết tự học.


"Cố Trung, chơi bóng không?" Có người hỏi.


"Không." Cậu gục xuống bàn chơi điện thoại di động.


Thời điểm có người thứ tư tiến đến hỏi cậu vấn đề này, cậu đã thu thập xong đồ vật ra khỏi phòng học.


Không muốn đánh bóng cũng không muốn về nhà, vậy cũng chỉ có thể cưỡi chiếc xe đạp phong cách của mình tới Pháo đài.


Cái đường xéo qua một tí đối diện với cổng trường là khu chợ, người rất nhiều, mà xe của cậu lúc lao ra khỏi trường lại không có giảm tốc độ, chủ yếu là muốn khoe rằng kĩ thuật lái xe của mình rất tốt.


Mà mới vừa ra khỏi cửa, cậu còn chưa kịp chuyển làn đường, thì có hai hai lướt qua trước đầu xe của cậu, tốc độ kinh người, trên người mang theo đầy sirô đường(*) có vẻ là đang rất gấp.


*Sirô đường ở đây là chỉ máu đó nha


Cố Trung chỉ bóp nhẹ phanh xe, cũng không quá để ý, chờ đến thời điểm nhìn thấy hai người phía trước phanh xe lại, đã không còn kịp rồi, bánh xe phía trước thắng gấp đem hai người trên xe đồng thời ngã trên mặt đất.


"Thật ngại quá..." Cố Trung nhanh chóng nói một câu, vừa dừng lại chuẩn bị xuống xe.


Trên tay hai tên này đều cầm gậy.


Hai người kia rất nhanh từ trên mặt đất nhảy lên, phỏng chừng không bị thương, một tên trong đó cầm một cái gậy vỗ vỗ lên tay mình: "Tên ngu này không có mắt hả!"


Cố Trung còn chưa kịp nhấc tay lên, gậy sắt đã rơi xuống tay cậu, một trận đau nhức, không chờ cậu phát hỏa, người này đã đưa chân ra chuẩn lao nhanh về phía trước.


Một người khác nhìn mặt cậu chốc lát, rồi lại nhìn cái xe đạp của cậu một hồi, sau đó dùng gậy hướng trên mặt cậu chỉ qua: "Đừng để cho tao biết được mày cùng với tụi kia là một bọn."


"Muốn thao tao?" Cố Trung có một loại suy nghĩ muốn cạy miệng hắn ra rồi đổ chút sirô bổ não vào.


Người này lại rất nhanh mà chạy như điên đi mất, hắn đầy một bụng ù ù cạc cạc không hiểu ra làm sao, mà hỏa khí vừa trồi lên liền miễn cưỡng nín trở lại.


Mấy ngày nay bị sao vậy trời!


Có phải là thần tiên nào không vui?


Có cần phải thắp một chút hương không?


Thôi.


Thắp hương còn phải tốn tiền...


"Tay bị làm sao vậy?" Tề Việt ngồi trên cái ghế nhỏ phía sau quầy bar hỏi một câu.


"Không biết." Cố Trung không biết nên miêu tả cái việc không hiểu làm sao mà gặp này như thế nào, cau mày đưa tay hướng bồn rửa tay mở vòi nước ra rửa, tay đỏ một mảng lớn, có chỗ còn bị rách da rỉ cả máu.


"Đánh nhau? Phải là bị đánh đi." Tề Việt hỏi, tiện tay từ bên trong ngăn kéo bên cạnh cầm hai miếng băng cá nhân đưa tới.


"Bị đánh." Cậu nhận lấy băng cá nhân, âm thanh buồn bực "Không nói rõ được, chưa kịp hiểu ra sao thì đã bị người ta đánh rồi."


Tề Việt nở nụ cười, nhìn qua rất vui vẻ mà đi lên lầu.


Có lẽ là xe đạp của cậu thật sự quá phong cách, buổi chiều Cố Trung hết giờ làm việc, nhìn thấy trước cửa tiệm hai nhóm người vây quanh xe cậu đánh nhau.


Hai nhóm người cũng rất nhanh phát hiện ra Cố Trung đứng phía sau cửa kính, đưa tay chỉ cậu.


Cố Trung mặt không thay đổi nhìn bọn họ, tâm lý lại đột nhiên có chút sốt sắng, bên trong căng thẳng còn kèm theo chút hung phấn khó tả.


Lúc trước mỗi lần đánh nhau đều sẽ có cảm giác như vậy.


Căng thẳng mà hưng phấn, hưng phấn mà...


"Tình địch hả?" Thời điểm đang hết sức chăm chú mà nhìn ra bên ngoài phía sau đột nhiên vang lên âm thanh của Tề Việt, Cố Trung sợ đến mức suýt chút nữa là vọt thẳng ra ngoài luôn.


"Là đang chờ cậu sao?" Tề Việt đi tới cạnh cửa dựa vào một chút, nhìn người bên ngoài.


"Có khả năng là vậy." Cố Trung nói "Hai cái tên kia chính là người đập tay tôi hôm nay."


"Cậu muốn đi ra ngoài chơi với bọn hắn?" Tề Việt quay người đến quầy bar tự rót cho mình ly cà phê, ngồi xuống bên cạnh cái mép bàn trống.


"Đều đã canh ở chỗ này." Cố Trung nhìn hai người kia một chút "Không chơi thì có lỗi với bọn họ đã chạy tới chuyến này."


"Xác thực không nên gọi cậu là Xuyến Nhi." Tề Việt nhấp một hớp cà phê "Vẫn phải gọi là Lão Nhị."


"Có ý gì?" Cố Trung nhíu nhíu mày.


"Đến, ngồi, vừa vặn cậu nghỉ làm rồi." Tề Việt hướng cậu ngoắc ngoắc tay "Thúc thúc hàn huyên tán gẫu nhân sinh với cậu."


———————————————————————


Lời editor: Đây là lần đầu mình edit truyện nên sẽ có sai sót à câu cú cũng bị lủng củng chưa được mượt mà nhưng mà mình sẽ cố gắng trau dồi hơn để có thể cho mọi người đọc được những chương truyện chất lượng! Mong mọi người sẽ ủng hộ và góp ý những sai sót của mình trong quá trình edit nha!!!


*14/09/2021: Xin lỗi mọi người mình phát hiện ra một nhầm lẫn cực kì to trong chương 1 đó là nhầm lẫn cấp học của Cố Trung trong truyện Cố Trung đang học đại học nhưng mà mình lại để là cao trung(cấp 3) và trường học ghép chung với trường đại học của Cố Trung là trường cấp trung học cụ thể ở đây là trường trung học nghề ở phía trên mình có thêm giải thích rồi í mọi người có thể lướt lên đọc thử nha. Do mình đang edit những chương về sau thì mới phát hiện ra nên đã quay lại chỉnh sửa lại liền cho đúng không gây ra sự nhầm lẫn nào. Mình thật sự xin lỗi vì không tra kĩ càng!!!