Chap 1
Sáng sớm, Tạ Tây Hòe đã bị phụ vương hắn cho người kéo ra từ trong chăn.
“Tây Hòe, việc này nói ra rất dài dòng.” Ninh vương Tạ Hành Phong đứng ở đầu giường khẽ giơ tay, các thị nữ thấy thế cùng tiến lên, vây xung quanh Tạ Tây Hòe, “Con thay y phục trước đã.”
Ca ca của Tạ Tây Hòe là Tạ Tây Lâm lặng lẽ đứng bên cạnh phụ vương.
Tiểu thế tử phủ Ninh Vương Tạ Tây Hòe, người nổi tiếng về diện y phục dẫn đầu xu hướng ăn mặc tại đất phong Hàm thành.
Gần đây hắn thích y phục tạo hình bay tới bay lui, từ trong ra ngoài bảy, tám tầng, mỗi sáng sớm mặc quần áo cũng phải tốn nửa canh giờ.
Ninh Vương yêu cầu phải tiến hành thỏa đáng cho Tạ Tây Hòe trong vòng một nén nhang, mấy thị nữ lòng như lửa đốt mặc quần áo cho Tạ Tây Hòe, lại không dám làm động tác quá lớn làm đau tiểu Thế tử, không thể làm gì khác hơn là bám vào thắt lưng quần áo của Tạ Tây Hòe, xoay xung quanh hắn. Không được một lát đã mệt tới mức đầu đầy mồ hôi.
Thật vất vả mới mặc xong y phục, các thị nữ liền lui ra khỏi cửa, Ninh Vương mới tiếp tục nói: “Mấy tháng trước, bản vương nhận được thánh chỉ, Hoàng thượng muốn vi phụ đưa một đứa con trai đến kinh thành. Thân thể ca ca con không tốt, từ nhỏ đã yếu ớt nhiều bệnh, vi phụ chỉ có hai đứa con trai là các con, Tây Hòe, chỉ đành để cho con đi vậy.”
Tạ Tây Lâm bên người Ninh Vương phối hợp ho khan hai tiếng, mùi thơm trên giường Tạ Tây Hòe cũng sắp bị hắn ho bay đi hết.
“Mẫu thân có biết không ạ?” Tạ Tây Hòe ngồi bên giường, nghiền ngẫm lại lời của phụ vương hắn một phen, ngẩng đầu hỏi.
Mẹ ruột của Tạ Tây Hòe, Thương Linh là con gái của một thương nhân giàu có, nhà mẹ đẻ phú khả địch quốc*, mười sáu tuổi gả cho Ninh Vương, khi đó Ninh Vương cãi lời thánh chỉ, cũng chỉ muốn cưới con gái thương nhân này làm chính thất, tuy rằng sau đó nạp mười mấy vị tiểu thiếp, nhưng ngay lúc đó cũng là một đoạn giai thoại trên phố.
(*Rất giàu, giàu hơn cả quốc gia.)
Đầu tháng Thương Linh đã xuất phát đi núi Quân Sơn thắp hương cầu phúc, hiện tại chắc cũng chỉ vừa mới tới dưới chân núi Quân Sơn .
“Đợi nàng trở về, vi phụ sẽ giải thích với nàng.” Ninh Vương không nhịn được nói, “Chỉ là đi kinh thành một chuyến gặp mặt Thánh Thượng mà thôi. Hoàng thượng là biểu thúc ruột của ngươi, gặp Vua là ân sủng của Hoàng đế, mẫu thân con mừng còn không kịp.”
Tạ Tây Hòe sống trên đời mười tám năm, cơm không phải ăn cho có.
Từ khi Hoàng thượng đăng cơ, phụ vương liền bị ban cho đất phong đến Hàm thành trông coi một phía, từ nhỏ Tạ Tây Hòe đã lớn lên tại Hàm thành, gần như chưa từng ra khỏi thành.
Quan hệ giữa Ninh Vương và Hoàng đế như thế nào, có mù mới nhìn không ra.
Nghe Ninh Vương nói như vậy, Tạ Tây Hòe cũng không phản bác, ngẩng đầu kéo kéo khóe miệng: “Phải vậy không? Thánh chỉ đã đưa tới từ mấy tháng trước, cũng không phải mấy ngày trước.”
“Con không tin lời phụ vương ?” Ninh Vương nhìn chằm chằm Tạ Tây Hòe, thấy Tạ Tây Hòe co đầu lại, hắn lại lộ ra một nụ cười động viên, “Nhưng con cũng hiểu mà, vi phụ canh giữ ở đây mấy chục năm, gây thù chuốc oán quá nhiều, chuyến này trên đường quả thật có chút hung hiểm. Vi phụ đã thỉnh cầu Hoàng thượng, an bài một Thế tử bên trong quân hộ vệ hắn phái tới, lại uỷ thác cao thủ đệ nhất giang hồ Thịnh Lẫm đưa con đi, quần áo đơn giản, chia thành hai đường, đi kinh thành. Hoàng thượng hiểu rõ nghĩa lớn đã đồng ý rồi, đến kinh thành con phải cảm hơn hắn cho thật tốt .”
“Thịnh Lẫm?” Tạ Tây Hòe không có chuyện gì sẽ tới quán trà nghe kể chuyện, đối với cái tên Thịnh Lẫm này ngược lại cũng được xem như là quen biết, “Là người có thanh kiếm Độ Sinh, vũ khí số một giang hồ, chưa từng có người sống nhìn thấy hắn rút kiếm, là hắn đó sao?”
“Chính là hắn. ” Ninh Vương nhìn Tạ Tây Lâm một cách đầy kiêu ngạo “Nhờ có tài đánh cờ tinh xảo của ca ca con, Thịnh Lẫm vì muốn đánh một ván cờ với hắn, tự nguyện che chở con tới kinh thành.”
Tạ Tây Lâm khiêm tốn cười : “Phụ vương quá khen rồi, Thịnh công tử cũng chỉ thông cảm cho con nên mới chịu đáp ứng yêu cầu vô lý này.”
Tạ Tây Hòe nghe vậy, cũng không nhảy nhót nữa, hắn cúi đầu vuốt vuốt vạt áo choàng, hỏi Ninh Vương: “Vậy đưa con trở về Hàm thành cũng là Thịnh Lẫm ?”
Ninh Vương nụ cười trên mặt cứng đờ, nhìn trái nhìn phải rồi nói: “Con cứ ở kinh thành đợi một thời gian ngắn, vội vã trở về làm gì?”
“Con không đi.” Tạ Tây Hòe nói, “Trước khi mẫu thân trở về con không đi đâu cả.”
Ninh Vương thổi râu mép trừng mắt: “Hoàng thượng lời vàng ý ngọc, ai cho phép ngươi không đi? Đi cho ta!”
“Vậy thì nhường Tạ Tây Lâm đi đi.” Tạ Tây Hòe vặn lại.
“Ca ca ngươi thân thể không tốt!” Ninh Vương vô cùng đau đớn mà nói: “Sao không thể thông cảm cho ca ca một chút? Huống chi ngươi là con trưởng, lẽ ra phải là ngươi đi!”
Tạ Tây Hòe nhìn Tạ Tây Lâm nửa ngày, lại nhìn ra cửa, một nhóm thị vệ chen chúc nhau chờ ngoài cửa, đã biết hôm nay không thể tránh khỏi, nhân tiện nói: “Vậy con chuẩn bị một chút quần áo.”
“Không cần, đã chuẩn bị xong cho con từ lâu rồi.” Ninh Vương vỗ tay một cái, thị vệ chờ ngoài cửa nghe tiếng bước vào.
Thủ lĩnh thị vệ nói với Ninh Vương: “Thịnh công tử đã đến cửa sau.”
Tinh thần Ninh Vương chấn động, bước qua ôm lưng Tạ Tây Hòe đẩy ra ngoài, miệng lải nhải: “Tây Hòe, phụ vương không nỡ xa con.”
Tạ Tây Hòe ngây người, bị Ninh Vương đẩy lảo đảo một cái, thị vệ vây quanh bọn họ đi về phía cửa sau.
Mẫu thân không ở trong vương phủ, hắn liền mất đi người tâm phúc, biết rõ phụ thân và ca ca ruột thịt muốn hại hắn, nhưng lại không biết nên làm gì.
Chờ mẫu thân trở về phủ, có phải sẽ phái người tới cứu hắn không?
Hay là trực tiếp bỏ chạy khỏi thành, đi tìm cữu cữu hắn.
Tạ Tây Hòe nghĩ tới nghĩ lui, lúc sắp đi đến cửa, vẫn thử khéo léo từ chối lần cuối cùng: “Ta vẫn muốn chờ mẫu thân trở về.”
“Để Hoàng thượng chờ mười ngày, đây là chuyện đại bất kính!” Ninh Vương quay đầu lại trách mắng, “Cũng đâu phải một đi không trở lại, không cần nói lời từ biệt làm gì.”
Trong khi nói chuyện, Tạ Tây Hòe đã bị Ninh Vương kéo tới cửa bên, một vị kiếm khách cao to ôm một thanh trường kiếm dựa vào cửa, thị vệ tỳ nữ đứng ở bên cạnh hắn đều run rẩy không dám lên tiếng.
Hắn mày kiếm nhập tấn*, mũi ưng, cả người tràn ngập sát khí, Tạ Tây Hòe chỉ bị hắn liếc mắt nhìn một cái, đã cảm giác như bị đổ nước đá xuống đầu, cả người phát run.
(*Lông mày rất dài và dài đến chân tóc, là một sự phóng đại, thực tế không dài đến mức ấy)
Tạ Tây Hòe lui một bước, quay đầu hét lớn với Ninh Vương: “Ta không đi!”
Hắn cũng không muốn nhìn cái khối băng lớn này rút cái thanh Độ Sinh kiếm rách nát đó ra khỏi vỏ!
Ninh Vương nháy mắt một cái, hai tên thị vệ đứng bên người Tạ Tây Hòe, giữ lấy hắn không cho nhúc nhích.
Thịnh Lẫm dời mắt, nhìn về phía Ninh Vương, ôm quyền, nói: “Thịnh mỗ bái kiến Vương gia.”
“Thịnh công tử nhất biểu nhân tài*, bản vương ngưỡng mộ đã lâu, khuyển tử được nuông chiều từ bé, đoạn đường này phải làm phiền ngươi chiếu cố rồi.” Ninh Vương đẩy Tạ Tây Hòe qua.
(*Vẻ ngoài tuấn tú)
Ngày thường Tạ Tây Hòe phải ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới chịu tỉnh, vừa mới bị kéo dậy, tuy là bị đánh thức, nhưng tay chân vẫn mềm nhũn, tay Ninh Vương sức lực lại lớn , Tạ Tây Hòe bị hắn đẩy về phía trước, “Ầm” một tiếng liền bị đẩy vào trong ngực Thịnh Lẫm.
Tạ Tây Hòe không biết tại sao người Thịnh Lẫm lại cứng như thế, chỉ cảm thấy mắt nổ đom đóm, thái dương cũng sưng lên, bĩu môi muốn hét “Mẫu thân đau quá!“, nhưng mà Thương Linh không ở vương phủ, chỉ có thể “A” một tiếng rồi cúi đầu.
Thịnh Lẫm vẫn như trước mặt không cảm xúc, không nói một lời, giơ tay ấn lên vai Tạ Tây Hòe đẩy hắn ra xa chút, lạnh nhạt liếc mắt nhìn hắn, rồi nhìn về phía Tạ Tây Lâm, nói: “Điện hạ đáp lại kỳ vọng của ta, cũng không tính là phiền.”
Tạ Tây Lâm ôn nhu cười với Thịnh Lẫm, hắn lớn lên xuất trần, ăn mặc cũng vậy, tại nơi gió cát đầy trời như Hàm thành, giống như một đóa hoa sen sinh ra trong bùn lầy mà chẳng hôi tanh mùi bùn, tuấn tú khôi ngô.
Mà Tạ Tây Hòe lại không có khí chất thoát tục như Tạ Tây Lâm, mắt hắn vừa to vừa tròn, môi hồng răng trắng, mặt như thư sinh, người bình thường nhìn thấy, cũng chỉ cảm thấy là đẹp đẽ đáng yêu, lại khuyết thiếu chút nội hàm.
“Đây là Độ Sinh kiếm à?” Tạ Tây Hòe buồn chán đứng đó, nhìn nhìn Thịnh Lẫm đang tỏa ra hơi lạnh, nhìn một lát không nhịn được giơ tay muốn chạm vào thanh đại kiếm trong lồng ngực hắn.
Không chờ Thịnh Lẫm ra tay, Ninh Vương la lớn Tạ Tây Hòe một tiếng: “Không được vô lễ!”
Tạ Tây Hòe bị âm thanh trung khí mười phần của phụ vương hắn dọa tới mức run lên, rút tay trở về, “Không động thì không động” nhìn bốn phía một chút, lại nhỏ giọng hỏi: “Hành lý của ta đâu?”
Ninh Vương ngoắc ngoắc tay, một thị nữ cầm một cái túi lớn cùng một tiểu hầu bao, đưa cho Tạ Tây Hòe: “Điện hạ, xin người cầm lấy.”
Tạ Tây Hòe nhìn hai cái bao to nhỏ, chắp tay sau lưng không muốn nhận, hỏi: “Chỉ có như vậy thôi à?”
“Bao lớn chính là quần áo của con.” Ninh Vương cầm lấy hầu bao treo vào bên hông Tạ Tây Hòe, “Đây là lộ phí.”
Thịnh Lẫm cầm bao lớn treo phía sau một con ngựa của hắn, lại dắt một con ngựa khác tới, cúi đầu nhìn Tạ Tây Hòe.
“Việc này không nên chậm trễ, Tây Hòe, lên ngựa đi.” Ninh Vương rất biết nhìn ánh mắt, lập tức đẩy Tạ Tây Hòe lên ngựa, mặt Tạ Tây Hòe bị yên ngựa cộm đau, không thể làm gì khác hơn là xoay người lên ngựa.
Hắn mất tự nhiên phất tay với Ninh Vương một cái, Ninh Vương thúc giục: “Đi nhanh đi, phụ vương còn phải đưa quân hộ vệ đây đi cửa chính đây.”
Nói xong liền cùng Tạ Tây Lâm và nhóm nô tỳ đóng cửa bên lại, cửa bên chỉ còn dư lại Tạ Tây Hòe và Thịnh Lẫm mắt to trừng mắt nhỏ.
“Đại hiệp” Tạ Tây Hòe miễn cưỡng nở nụ cười với hắn, nỗ lực làm quen, “Xin chào.”
Thịnh Lẫm không trả lời Tạ Tây Hòe , xoay mặt ra chỗ khác, cầm một cái mũ đen để ở một bên đội lên đầu Tạ Tây Hòe che kín mặt hắn lại, nói: “Oan ức Thế tử.”
Sau đó hắn liền nhanh chóng giơ tay rút ra roi ngựa, vung về phía con ngựa kia của Tạ Tây Hòe , Tạ Tây Hòe chỉ nghe “Ba” một tiếng, con ngựa kia điên cuồng nhảy lên, hai cái móng trước giơ khỏi mặt đất, ném Tạ Tây Hòe lên không trung.
Tạ Tây Hòe sợ tới mức nhào tới phía trước, ôm chặt cổ ngựa mới không ngã xuống.
Ngay sau đó, con ngựa dưới mông hắn điên cuồng lao nhanh về phía trước, chạy ra khỏi con hẻm, chạy như điên về phía đông đường cái.
Tạ Tây Hòe xóc nảy trên lưng ngựa, lông ngựa dính vào mũ, quất vào mặt hắn, từ nhỏ đến lớn hắn chưa bao giờ phải chịu kinh hãi và oan ức như vậy, nhất thời nước mắt suýt trào ra, tiếng kêu thảm thiết dừng ở bên mép, vì mặt mũi nên mạnh mẽ nuốt trở về.
“Truy Vân” Thịnh Lẫm giục ngựa chạy bên cạnh hắn, rõ ràng tốc độ như nhau, nhưng lại thoải mái thích ý như dắt chó đi dạo, “Đi cửa thành Nam.”
Ninh Vương đã cố ý thông báo, vào giờ này, cửa phía Nam của Hàm thành không có quan binh canh gác, không ai nhìn thấy hai con ngựa chạy ra từ trong thành, cùng lúc đó cửa thành phía Bắc, lại náo nhiệt vô cùng.
Một hàng dài quân hộ vệ từ Hoàng thành, mỗi người đều cưỡi những con ngựa cao lớn, trong đội ngũ có hai con ngựa trắng kéo chiếc kiệu hoa lớn màu tím gian, nghe nói là đến đón tiểu Thế tử Hàm thành vào kinh gặp Vua.
Bách tính Hàm thành tranh nhau tham gia náo nhiệt, đều muốn chứng kiến phong thái thánh kỵ.
Không ai biết, tiểu Thế tử chân chính của bọn họ đang chịu khổ trên lưng ngựa .
Tạ Tây Hòe bị xóc nảy tới mức muốn ói ra, đầu bị lắc thành một khối hồ dán, ra khỏi thành hơn nửa đường, con ngựa tên Truy Vân này mới coi như an tĩnh một ít, giảm tốc độ, nhàn nhã mà chạy.
Hắn cẩn thận từng li từng tí buông cổ ngựa ra, cái mũ đen đội trên đầu rơi xuống tới bụng, trên đầu chỉ còn quấn một mảnh gạc màu đen.
Tạ Tây Hòe một tay kéo dây cương, một tay kéo miếng băng đen trên phát quan, sắc mặt tái nhợt sợi tóc ngổn ngang mà nhìn bóng lưng Thịnh Lẫm cách mấy trượng đằng trước, nhỏ giọng nói: “Chờ một chút...”
Thịnh Lẫm không biết là thật sự không nghe thấy hay là giả vờ không nghe thấy, cũng không quay đầu, Tạ Tây Hòe chỉ có thể thấy bờ vai rộng của hắn cùng với thanh kiếm cõng trên lưng kia.
“Đại hiệp” Tạ Tây Hòe bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn là gọi hắn, “Chờ ta một chút...”
Lần này âm thanh vang lên một chút, Thịnh Lẫm quay đầu lại liếc mắt nhìn hắn, âm u hỏi: “Làm sao?”
“Ta muốn nôn...” Tạ Tây Hòe kéo dây cương, Truy Vân ngừng lại,mặt hắn trắng bệch sắc mặt tái nhợt té xuống mã, đỡ thân cây ven đường ói ra.
Tạ Tây Hòe chưa ăn sáng, nôn khan nửa ngày, ói ra chút nước chua, che miệng quay đầu đáng thương nhìn chằm chằm túi nước treo bên chân Thịnh Lẫm: “Cho bản Thế tử uống chút nước.”
Thịnh Lẫm nhìn hắn, Tạ Tây Hòe liền giục lần nữa, Thịnh Lẫm mới tháo túi nước xuống ném cho hắn.
Tạ Tây Hòe tay chân mềm nhũn, không cách nào đỡ được, túi nước liền nện lên đầu hắn, “Ầm” một tiếng liền rơi trên mặt đất.
Tạ Tây Hòe đau đến mức chảy nước mắt, muốn mắng không dám mắng, đứng ngây ra nửa ngày, vẫn là khuất nhục dưới cái nhìn của Thịnh Lẫm, nhặt lên túi nước, uống hai ngụm, nghĩ thầm lần này mình trở về mà không chết, nhất định phải để cữu cữu treo tiền thưởng vạn lượng, lấy cái đầu trên cổ Thịnh Lẫm.
Cái gì mà đệ nhất cao thủ võ lâm, cái gì mà Độ Sinh kiếm, lợi hại đến đâu cũng phải lấy được mạng chó của hắn.
Có thể là Tạ Tây Hòe suy nghĩ tới mức bị mê hoặc, hung quang trong mắt quá rõ ràng, Thịnh Lẫm nhìn hắn, híp mắt hỏi: “Nghĩ gì thế?”
Tạ Tây Hòe phản ứng lại, toàn thân kích động, nhanh chóng lấy bộ dáng dỗ dành mẹ ra: “Nghĩ về ngươi.”
Thịnh Lẫm nghe vậy ngẩn người, nhìn hắn như nhìn một tên ngốc , ở trên ngựa nhìn xuống hắn.
Tạ Tây Hòe tự mình cũng cảm thấy không đúng, cười khan hai tiếng, uống một hớp nước, chậm rãi nói: “Thanh kiếm này của ngươi ắt hẳn rất nặng đi?”
“Không nặng” Thịnh Lẫm quanh thân tỏa ra khí tức không kiên nhẫn, lạnh nhạt nói, “Uống xong thì lên ngựa, trước khi trời tối phải tới Khúc Lăng .”
Tạ Tây Hòe nghe vậy vội vàng gật đầu, dùng cả tay lẫn chân leo lên ngựa, Thịnh Lẫm nói: “Mũ.”
“Được” Tạ Tây Hòe chủ động đội cái nón đen kia lên, Thịnh Lẫm giơ roi, Tạ Tây Hòe lại bị Truy Vân đẩy lên, khóc không ra nước mắt, đành chịu tiếp tục xóc nảy.