Gã
Một cánh tay choàng qua eo em và lồng ngực dày mát rượi ướm vào phần lưng để trần. Nắng bên ngoài rọi vào dìu dịu nhưng vẫn đủ chói để làm em hơi nhíu mày. Rồi bỗng, có bàn tay che lại tầm mắt em và một cái gì đó nhẹ nhàng vén mái tóc xõa tung, sau đó rà qua cần cổ. Trong bóng tối, giữa cái siết chặt vòng eo và tiếng hít sâu như muốn rít cho bằng hết chất thơm tho trên da thịt, em nghe ai đó lầm bầm than thở một tiếng:
"Chậc, thơm thế nhỉ..."
Giọng nói trầm, khàn, rất khàn đến mức xuất hiện âm cuối ngân dài, móc lên như đâm vào lồng ngực, khiến nạn nhân vừa đớn đau lại vừa thèm khát. Một lần nữa.
"Ranh con, trên người mi có mùi của ta này."- Lúc này, chất giọng hung hiểm ấy còn chêm thêm một chút lè nhè ngái ngủ, vói vào màng tai em.
Và rồi là cảm giác ẩm ướt, nóng và tê dại. Những xúc cảm mơn trớn trên gáy như bị giằng xéo qua lại giữa cơn mơ màng buồn ngủ và bóng tối mát rượi có tính ám chỉ từ bàn tay ai kia.
"Đánh răng chưa đấy..."- Em lầm bầm một câu trước khi run bắn cả người. Sukuna lại cắn lên dấu vết còn sót lại hôm qua, mút vào hòng khiến nó càng đậm màu hơn nữa. Tình yêu của gã cũng có những lúc rất âu yếm và dịu dàng, nhưng khi đã động đến chuyện xác thịt, thì đa phần đều là khoái lạc tận cùng, mất khống chế và một chút dư vị đớn đau.
"Á à, hôm nay còn dám đòi hỏi nữa hả?"
Gã rà đầu lưỡi qua vành tai em một cách khiêu khích, sau đó hôn lên. Thậm chí, chốc lát sau gã còn cắn một cái phần thịt mềm, nhoi nhói. Bàn tay trên eo càng siết chặt lại, dường như sự để mặc muốn làm gì thì làm của em đã kích thích gã theo một cách kì quái nào đó.
Em hé mắt, lông mi cọ vào lòng bàn tay ai kia. Chẳng biết nghĩ đến điều gì, em bất thần xoay ngược người lại và vùi đầu vào ngực gã, hai cánh tay thì vòng lên cổ còn chân thì quấn lên eo.
"Thích bắt bẻ đấy."- Em rướn người, đầu mũi chạm qua kẽ môi gã, thoáng ngửi thấy mùi bạc hà và chút vị của riêng gã mà em quen thuộc bao lần.
Sukuna có vẻ khá bất ngờ với hành động của em. Nhưng sau đó gã lại cười, nụ cười mỉa mai pha lẫn với ngông cuồng. Gã kéo đầu em vùi vào lòng mình, bảo:
"Nghiện rồi phải không, ranh con?"
Em ờ một tiếng trong cuống họng, và mặc cho gã đắc ý hay có vì một chữ này mà đột ngột hứng lên đi nữa, em vùi đầu vào sâu hơn trong vòng tay Sukuna, cố rong ruổi theo giấc mơ còn chưa dứt của mình. Em hít hà mấy hơi dễ chịu. Nếu phải nói thật lòng thì em thích mùi của gã, bạc ác, mênh mang và xộc vào khoang mũi như thể nó muốn xua đi tất thảy mùi hương nào khác mà em còn có thể ngửi được.
Quả nhiên là nghiện thật.
Nghiện một gã điên và đắm mình trong một mối tình chẳng giống ai.
Một mối tình chẳng có "anh, em", chẳng có hừng đông hay chạng vạng, cũng chẳng có những thứ gì mà bản chất của nó là mong manh dễ vỡ. Sukuna bạo lực đến phát sợ, nhưng tương tự với chất giọng của mình, ở gã có những điều làm người ta như rơi vào cơn say nặng, vừa e dè nhưng đồng thời cũng không nhịn được mà thèm khát nhiều hơn. Một lần nữa. Tất nhiên, gã sẽ không đánh đập em, nhưng sự hung tàn ăn sâu vào máu gã sẽ luôn bộc lộ ra, dù là bằng cách này hay cách khác.
Như việc gã sẽ lôi đầu em ra khỏi giường vào lúc nửa đêm vì gã chắc rằng em vẫn chưa ngủ được. Gã sẽ cõng em trên lưng và lao qua những ngọn cây đen đúa trong một công viên nào đó. Vừa đi, Sukuna vừa kể những câu chuyện ma quái rùng rợn nhất từ thời hoàng kim của gã và sau đó bật cười man dại như kiểu nó hài hước lắm. Và vì gã ta có thể tạo thêm nhiều cái miệng nữa nên có chết em cũng không bịt được hết. Hậu quả là đêm đó và vài đêm sau em phải kè kè trong vòng tay gã và còn phải giơ cờ đầu hàng với đống yêu sách khốn nạn nào đó liên quan đến chuyện ái ân.
Nếu nói đến thời khắc mà Sukuna hung hăng nhất thì chắc chắn phải là những lúc làm tình. Mỗi khi em quỳ sấp và nửa thân trên vùi vào gối nằm, gã sẽ nảy ra đủ thứ trò để ép em phải gọi tên gã, khiến em phải khóc nấc lên trong khi gọi tên gã và làm em phải rít lên tên gã không ngừng. Khoái lạc, phải, chỉ có thể là thứ đó. Sukuna có thừa khả năng để đẩy em đến tận cùng của vui sướng, mất khống chế, nở rộ và rồi sa vào vòng ôm của ma quỷ, của gã lúc nào chẳng hay.
Nhưng đấy cũng chẳng phải tư thế yêu thích nhất của gã, và đây càng không phải là thứ điên rồ cuối cùng mà gã sẽ làm với em.
Ừ, quên nói, gã đã bóp vỡ gần chục cái ván giường rồi đấy.
"Này, ngủ nữa rồi hả ranh con?"
Em lại nghe thấy giọng gã lè nhè trên đỉnh đầu, rồi tiếp đến là một cái hít sâu.
"Ê, ta không thích cái mùi dầu gội mới này lắm."
"Nồng ghê, ngọt phát ngán nữa, đổi đi nhãi con."
"Tốt nhất là mi cứ mua cái loại không mùi cho em bé ấy."
Gã lại bắt đầu than vãn về đủ chuyện không đâu. Hình như ai cũng đều sẽ như thế khi họ lỡ trượt chân và rơi vào cái vũng mang tên tình đầu, kể cả với người đã hơn ngàn năm tuổi như Sukuna. Họ sẽ bắt đầu nói về những chuyện, những việc mình chưa từng nói, thậm chí là chưa từng quan tâm. Cứ nghĩ mà xem, một kẻ như gã lại bắt đầu quan tâm và than phiền về mùi dầu gội đầu của một ai đó. Mặc dù nói theo cách khác thì đây cũng là một phương thức để gã bày tỏ ham muốn khống chế và chinh phạt của mình. Em hơi hé cặp mắt, bảo với gã rằng:
"Phải xài hết chai này mới mua mới được."
Gã chẳng thèm ừ hử thêm tiếng nào nữa, nhưng đột nhiên em lại có dự cảm là mình sẽ sớm mất chai dầu gội mới mua, và thay vào đó là một chai xà bông cho em bé. Em còn lạ gì cái tính khí ấy.
Nhưng chắc làm nũng ăn vạ thì vẫn đòi lại được...
"Ê."- Gã tự dưng kêu một tiếng.
"Sao?"
"Sao trăng gì, không dạ được một tiếng hả?"- Sukuna lại cằn nhằn đòi hỏi rồi mới nói tiếp, "Dậy đi ranh con, sắp trưa tới nơi luôn rồi đấy."
"Hôm qua ai ép tôi thức tới hai giờ sáng? Mệt lắm không ngồi dậy nổi đâu."
Tay choàng lên bả vai rộng, em nhủi vào hõm cổ gã mà cọ tới cọ lui trong khi tự vấn bản thân vì cái giống gì lại thích một người như gã. Thậm chí ban đầu em cũng chỉ thích mùi hoa (như mùi dầu gội đầu của em chẳng hạn) và gu của em lại là những người chín chắn, trưởng thành và lịch lãm.
Mà gã thì chỉ có in nghiêng tô đậm viết hoa gạch chân hai chữ bạo lực thôi chứ làm gì có trưởng thành với chả lịch lãm. Và mùi của gã thì lại cực có tính công kích.
Chắc là do quen, rồi từ quen đi đến nước khao khát nó. Có đôi khi người ta nhận ra mình đã treo lòng lên một ai cũng chỉ đơn giản có thế; một buổi sáng muộn, ngơ ngẩn thèm được người kia ôm ấp, vỗ về, thèm được hít hà cho căng cứng hai lá phổi mùi vị của người kia, thèm được hôn lên trán, lên môi, lên cổ,...
Thèm đủ thứ, mà nói chung cũng chỉ là thèm, vậy thôi.
Rồi em cảm giác được cánh tay gã đặt trên eo em tự dưng siết chặt lại. Gã ngồi dậy, kéo em theo. Em ngã nhoài vào ngực gã, nhất quyết có chết cũng không tự đứng dậy. Mà có vẻ Sukuna cũng đã quá quen với cái dạng này của em, gã kéo em lại gần hơn, siết em vào lòng mình.
Mấy đứa yêu nhau ít nhiều gì cũng sẽ nhiễm phải tật xấu nào đó của nhau. Chẳng hạn như bây giờ gã đang ngồi lì trên giường mà ôm em cho thỏa lòng thỏa dạ. Hai chân em vòng qua eo, cằm đặt nghiêng trên hõm vai, hai tay thì giấu dưới cánh tay gã. Gã choàng người qua bả vai em, bao bọc lấy toàn bộ, rồi thi thoảng lại vuốt tóc, hôn hít, sờ mó nọ kia. Chỉ ngồi không mà ôm nhau như vậy, tiêu phí cả đống thì giờ.
"Ôi cái con ranh lười biếng này."- Sukuna tận hưởng điều này chết đi được ấy chứ, nhưng gã nào cho em biết. Mà em có biết cũng kệ cha em, thích ôm ấp thì ráng mà ngồi nghe gã mắng đi.
"Xùy, ông ôm tôi cũng ít có chặt ghê cơ."
"Nói tiếng nữa ta đè mày ra đấy tin không?"- Gã cười, hằm hè đe dọa.
Thường thì những cuộc đối thoại của gã và em cũng tương tự như vậy. Lâu lâu còn to tiếng như kiểu sắp cầm bàn ghế mà choảng vỡ đầu nhau tới nơi. Hoặc có khi em sẽ tìm ra một cái gì đó trên mạng và kéo gã đi sân si cùng với mình. Như thế này thì có phải là một mối tình độc hại không? Chịu, ít nhất là bây giờ em và gã vẫn khá thoải mái với nó. Hơn nữa, em thích gã, và cho rằng gã cũng thích em.
Sukuna đột ngột ôm chặt lấy em, gã lười nhác lê người ra mép giường rồi đứng dậy trong khi em vẫn đang treo vắt vẻo trên người gã, chân vòng lấy eo còn tay thì ôm lấy cổ. Một tay gã nâng mông em, tay còn lại lùa vào mái tóc đen mượt. Gã khá thích cõng hoặc bế em đi khắp nơi, nhưng gã không ưa bế công chúa lắm, cái tư thế mà theo lời của gã thì là:
"Công chúa cái giống gì gớm chết được, đã là ranh con thì chỉ là ranh con của ta thôi có hiểu chưa?"
Bằng một cách nào đó, em khá chắc trọng điểm không phải là vế trước.
Mà nếu không bế công chúa thì bế kiểu nào? Tất nhiên là bế như kiểu đang ẵm bồng một đứa trẻ thế này, ép buộc em không còn cách nào khác phải bám dính lấy gã. Hoặc lâu lâu khi gã vui trong bụng, gã cũng sẽ để em ngồi lên cánh tay mình. Em thề là mấy cánh tay đó khỏe đến phát sợ.
Đã có lần em hỏi vì sao, chỉ thấy gã nhếch mép cười một tiếng, bảo rằng vì khi ấy em không thể bấu víu vào bất cứ thứ gì khác ngoài gã.
"Chỉ độc nhất một mình ta."
Đôi mắt gã nhìn em lúc ấy, ác liệt như muốn cắt xẻ linh hồn.
À, còn nữa, đây mới là tư thế yêu thích nhất của Sukuna khi làm tình, nhưng vẫn không phải là thứ điên rồ cuối cùng mà gã sẽ làm với em.