Chapter 1
Bắt đầu viết tại Tháng 3 ngày 17 bầu trời âm u, mây đen ở chân trời không tiếng động kêu gào, báo hiệu cho một cơn mưa gió sắp đến.
Ngày Trần Ngưỡng xuất viện, bảo mật Trương Kỳ đưa anh ra tới cổng lớn, lấy ba lô đưa cho anh, còn có một dãy sách dùng dây ni lông màu xanh tái tạo.
Bảo an Trương Kỳ đưa ngón tay chỉ: "Cậu nhỏ theo đường này đi thẳng, băng qua hai đường lớn thì sẽ tới địa điểm có giao diện cộng đồng, đi nhanh lên, trời sắp mưa lớn rồi."
Trần Ngưỡng đầu lên, nhìn vào tòa nhà cao kiến trúc kia.
BỆNH VIỆN PHỤC HỒI SỐ CHÍN.
Nói lại từ lạ, thành phố số chín.
Trương Kỳ sử dụng dư quang nhìn người thanh niên thon gọn bên cạnh mình, áo khoác trắng hay quần áo đều bị tẩy trắng bò, đuôi lông của mắt thanh tú, đường viền rất sạch.
Trương Kỳ từng nhìn thấy ảnh chụp của thanh niên và em gái, khi sự cố năm đó chưa phát sinh, từng có một đôi anh em lúc nào cũng tràn đầy nụ cười vui vẻ, cô gái mỗi lần cười lên rất xinh đẹp.
Hiện giờ trên mặt người thanh niên này không hề thấy một tia sức sống nào của tuổi trẻ, tựa hồ sức sống đã được lấy hết, đã bị một thứ gì khác thay đổi, bây giờ nhìn giống như một chén nước trong, cả người lạnh nhạt không thèm để ý đến thứ gì.
Có khả năng khôi phục tính toán như lúc trước hay không, chuyện này cũng rất khó nói.
Về cuộc trò chuyện phần này sau cuộc sống của thanh niên, Trương Kỳ ở trong lòng thở dài.
Cha mẹ đã mất, từ nhỏ cùng em gái sống tựa nhau, vài năm trước cô em gái bất hạnh gặp gỡ, chính mình bị trọng thương viện nhập, về sau kết hợp với người thực hiện, cùng xã hội tách but two year.
haizz.
Lúc Trương Kỳ hoàn hồn, người thanh niên đã tầm mắt dịch chuyển về bầu trời đen kịch, đầu hơi lên, sau trái mơ hồ có thể thấy cũ vết thương, là làm lợi khí thải ra.
Một đường rất nhỏ, từ trái kéo dài xuống tận cổ áo.
"Lão đệ phải sống cho thật tốt đấy,"
Trương Kỳ vẫy vai thanh niên, nói quan trọng, "Chú còn trẻ, cuộc sống còn dài lắm."
Trần Ngưỡng lấy bàn tay chà xát cái của mình, cười một tiếng: "Ừm"
Trương Kỳ nhìn theo bóng lưng người thanh niên, càng nhìn càng không yên, dù là tinh thần hay dáng dấp đều tràn ngập cảm giác sa sút chả có tí tinh thần phấn chấn nào, trong lòng lo lắng, cao giọng gọi với theo một tiếng: "Nhất định phải sống cho tốt đấy nhé!"
Trần Ngưỡng nghe được tiếng gọi vang lên từ phía sau, hơi quay đầu lại nhìn, phát hiện Trương Kỳ còn đứng tại chỗ chưa đi, bộ dáng lo lắng rất giống lần đầu đưa con đi học một mình.
". . ." Trần Ngưỡng dùng sức vẩy vẩy tay với vị bảo an hiền lành này, trong lòng nói, "hẹn gặp lại"
.
Ngày hôm nay của bắc ngoại ô giống hệt như hôm qua, tràn ngập mọi thứ muôn hình muôn vẻ, người người bận rộn sinh hoạt như thường, đối với cái kẻ cõng trên lưng cái danh "kỳ tích của giới y học" vừa mới được thả trở về với xã hội như anh mà nói không có chút ảnh hưởng nào cả.
Trần Ngưỡng ở trên cánh cửa lần mò một lúc mới tìm thấy chìa khoá mở cửa, nghênh đón anh ngoại trừ căn phòng lạnh lẽo thì còn có ai chứ, anh hơi tự giễu thả ba lô xuống, ở trong nhà dạo một vòng.
Vết tích của thời gian trôi qua đều có, mùi mốc, tro bụi, mạng nhện, mọi thứ đều chứng minh cho việc một thời gian dài không có người ở.
Hai mắt Trần Ngưỡng trống rỗng đứng tại chỗ một hồi lâu, bị tiếng bụng đói kêu ùng ục kéo trở về, anh nuốt mấy ngụm nước bọt chậm rãi cảm nhận cơn đói đang kéo tới, trầm mặc làm tổng vệ sinh căn phòng, muốn đem mớ sách vừa mang về chỉnh lý lại.
Mấy quyển sách này đều là do những người bệnh sau khi hồi phục đưa lại cho anh.
Nếu không có sách này lắp đặt chỗ trống trong thế giới tinh thần của anh, anh sợ chính mình đã sớm không thể bảo trì được nữa, không có cái sống, thì sẽ không có cái gì khác một cái gì đó biết đi.
Trần Ngưỡng nắm lấy dây ni lông buột trên bàn rút ra, không cẩn thận đụng phải cuốn sách ở phía trên, trong đó có một cuốn sách rơi xuống bên chân anh vang lên một tiếng "Cạch."
__ __ "SỐ SO SÁNH Ý THỨC CÙNG THẾ GIỚI CÓ QUAN HỆ"
This Quyển sách trước lúc xuất viện bác sĩ chính trị của anh Lý Dược đưa ra, chưa kịp xem.
Trần Ngưỡng lúc khom lưng sách, tự động trong sách rơi xuống, nhìn rất giống với thẻ đánh dấu trang, nếu tính không sai chắc chắn có khoảng thời gian dài đến sáu centimet.
Nắm bắt trong tay quan sát một hồi muốn nhìn rõ hơn, anh để nhìn rõ hơn, phát hiện ra đây không phải là thẻ đánh dấu trang, mà giống như một tấm thẻ hơn.
Mặt trái của mơ thẻ tấm có vết lõm xuống, không xác định được vốn, như vậy hay là do thời gian dài gây ra đồ án phải nhìn không màu.
Góc chính bên trái của tấm thẻ có một chữ số, ngược lại rất rõ ràng, tổng cộng có ba chữ số, 019, không nhìn ra có nghĩa gì.
Chỉ là một tấm thẻ màu trắng nhìn có hơi đặc biệt một chút Trần Ngưỡng cũng không để ở trong lòng, anh quyết định sau khi mua xong điện thoại sẽ gọi bảo vệ Trương Kỳ nhờ đối phương tìm bác sĩ Lý Dược hỏi một chút .
Tiện ích tấm thẻ màu trắng trở lại bên trong sách sách, Trần Ngưỡng dọn dẹp đống sổ sách ngắn gọn, anh muốn đi ra bên ngoài.
Bên ngoài mưa rơi như nước.
Trên tay Trần Ngưỡng cầm dù, anh đang đi dọc theo đường, mọi thứ xung quanh đều không giống như trong trí nhớ của anh nữa, mọi thứ đều trở nên xa lạ, đi một hồi cảm giác thật vô vị, bỏ qua ý nghĩ đi dạo quanh quanh, tiện theo quán mì bên đường ăn xong nhanh chóng mua ngay một chiếc điện thoại di động.
Mua đồ xong trời cũng tạnh mưa, xem như vận khí tốt, trên đường trở về còn có một khúc nhạc đệm nho nhỏ, lúc đi đến chỗ ngã rẽ có một nhân viên giới thiệu bánh mì nướng là vị trí new ra.
Trong cái kiểm soát trên tay người dùng có rất nhiều miếng bánh cắt nhỏ, bên trên có sẵn một cây cho khách hàng dễ thử nghiệm.
Đối với tính tình thường ngày như Trần Ngưỡng tuyệt đối sẽ không ăn thử, hôm nay không biết chuyện gì xảy ra, anh thế nào mà cầm lại cây tâm hồn ăn thử mấy miếng bánh liền.
Anh ăn xong hối hận.
Thật khó ăn, không thể diễn tả nổi vị trí của nó như thế nào cũng vừa khớp, cảm giác như khớp hết vào cuống, buổi tối đi ngủ tuy nhiên vẫn không hết, mùi vị đó mơ hồ. vẫn còn bên trong miệng, thật là khó chịu.
Đồ ăn thử miễn phí kết quả tự nhiên là như vậy.
Nửa đêm Trần Ngưỡng bị đau đến tỉnh, trong dạ dày như có ngọn lửa thiêu đốt bên trong, càng muốn nhẫn càng không chịu nổi, mồ hôi lạnh từ hai bên thái dương hấp dẫn, cuối cùng cũng không chịu nổi. nhanh chóng xuống dưới quần áo mặc định, sách ba lô bệnh viện.
Trong con hẻm cũ kỹ ẩm ước, ánh sáng đèn càng trở nên tối tân, con đường dưới chân có những tảng đá đã đóng rêu xanh để thời gian dài bị nước mưa thấm qua, rất trơn tru, Trần Ngưỡng vừa đi vừa một lần mò một cách khó khăn, anh quên mang theo điện thoại di động, không muốn té sắp mặt thì không còn cách nào khác hơn là đi chậm lại, một tay lấy dày, một tay dựa vào vách ngăn từ đi
Cuối cùng ra tới đầu hẻm Trần Ngưỡng nhìn thấy một chiếc xe taxi đậu ở ven đường, trong xe bước xuống một người thiếu niên chống lại nạn nhân, kiểu người rất cao, người đó đứng nghiêng, chỉ nhìn thấy đùi phải rất thon dài, chân left thì bị che khuất.
Sau khi đến, Trần Ngưỡng thấy trên người thiếu niên mặc quần áo thể thao màu đen kia có mùi nước thuốc nồng nàn, gần như xa một khoảng như vậy, thật giống như mới từ bệnh viện trở về.
Đau dạ dày lại đến dữ liệu, anh nghĩ phải nhanh lên chiếc taxi tải, nên chạy nhanh và chạy bộ, vừa đi vừa kéo tay gọi sư phụ lái xe kéo một chút.
Lúc bước qua bên người thiếu niên kia anh không cẩn thận và bên phải người thiếu niên, hai người đụng nhau.
Cú va chạm mang theo sức mạnh to lớn, cách một lớp quần áo làm thêm người anh tê rần, bước chân hơi già đảo một chút, tiếp đến là một khối đầu choáng váng, ý thức của anh trong nháy mắt mắt trở nên mơ hồ nhưng rất nhanh đã có chủ quản, thứ đập vào mắt anh không phải là ánh sáng đường âm u bên trong ngõ nhỏ nữa.
Thứ anh nhìn hiện tại là bờ biển mênh mông.
Nơi này là bến tàu ?!
Trần Ngưỡng máy nhắm mắt lại và mở ra vài lần, bản đồ xem mình bị hoa mắt, thiết lập lại vài lần như biển rộng vẫn còn nguyên trong tầm mắt, anh ngơ ngác mở ra hai mắt, mồ hôi lạnh The full user to be wave to, cold from the start to foot.
Bạn mới vào bộ nhớ đọc mấy dòng này nha: vào một ngày trời đẹp, tôi đã thấy bộ truyện quá ngon trên trang khotangdammyfanfic.blogspot.com, muốn chỉnh sửa nhưng lại không biết cách nhúng link hay gì đó, cũng không. biết cách bôi đen rồi chọn sao chép luôn, nên tôi dùng cách ngu nhất là nhìn từng chữ rồi nhảy qua wattpad gõ từng chữ một, cực kỳ mất thời gian và chính tả cũng sai tá lả, phải chạy mấy chương trình sau mình mới được biết cách lấy từ trang Web bên Trung về rồi sửa lại, nên mình góp ý các bạn chờ truyện hoàn thành rồi hả hê đọc, vì truyện hoàn thành rồi mình mới quay lại sửa lỗi từng chương 1. Còn bạn thì vẫn muốn đọc mà thấy sai chính mô tả hay gì đó góp ý bình thường nha, mình không thấy phức tạp, cứ thấy lỗi là có người viết sai chính tả, nhưng mình sẽ vẫn thấy biết ơn mấy bạn rất nhiều nếu bạn góp ý cho mình,Vì như vậy truyện mới hay hơn được.
.