Ngàn lời em viết cho anh

All Rights Reserved ©

Summary

"Bởi vì anh một nửa nước Đức, anh là những gì đẹp đẽ nhất ở đấy, anh là buổi ngày có mặt trời chói chang rực rỡ" Happer về nước khi mà tâm trí cô lại như một thước phim quay về những tháng ngày an yên hạnh phúc với Cite. Dù lí trí vẫn biết cô không nên trốn tránh mọi thứ và thu mình lại nhưng tâm hồn kiệt quệ cùng sự hành hạ của tâm bệnh khiến Happer hành động ngày càng tiêu cực. Thể loại: truyện ngắn Tình trạng: Hoàn thành Tác giả: Lathee Mun Truyện chỉ được đăng tại kênh Inkitt và Wattpad @LatheeMun. Mọi kênh khác đều là ăn cắp. Nhà của mình, cách viết của mình, nhận xét nhẹ nhàng, không ném đá.

Status
Complete
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
13+

Happer (The only chapter)

Nghe những tiếng ì đùng của sấp chớp ngoài cửa sổ bệnh viện, Happer muốn về nhà. Nói là làm, cô rút ống truyền nước, thu dọn đồ đạc thật nhanh rồi xỏ vào đôi Converse, chạy men theo tường bệnh viện, cố gắng lách người đi trong màn đêm để Andrew anh trai cô không nhìn thấy. Bởi vì loạt hành động vội vàng ấy mà cơ thể ốm yếu của cô phải chống đỡ cật lực, Happer thở hồng hộc từng hơi. Chạy ra ngoài bệnh viện, cô bắt vội chiếc taxi gần đó. Vừa lên xe thì trời đổ mưa, cô nghe tiếng từng giọt mưa lộp độp rơi bên ngoài ô kính. "Không biết anh có kịp trú mưa không?"

Bảo tài xế chở cô về căn nhà cô thuê ở chung cư mini khá gần trung tâm thành phố, cô thở dài. Cái quyết định trốn khỏi bệnh viện này của cô đến thật sự bất ngờ. Mặc dù cô có thể ở trong bệnh viện truyền dinh dưỡng và làm việc ngay ở trong đó nhưng cô vẫn chọn đi về nhà. Andrew đổi cho cô qua phòng vip ngay khi cô nhập viện và được sơ cứu xong. Anh vốn là một người không nói nhiều, nhưng câu đầu tiên sau khi tỉnh lại là "Anh năn nỉ em, năn nỉ em đấy, em có thể ở trong bệnh viện điều trị được không?"

Mở he hé cửa sổ sau khi hỏi tài xế có được mở cửa xe không, bác tài xế dễ tính đồng ý ngay tắp lự rồi với tay mở radio của một kênh tâm sự nào đó. Cô từ từ hạ ô kính xuống, nước mưa ngay lập tức hắt lên mặt cô. Nhắm mắt lại, cô cảm nhận được mùi đất ẩm, mùi của mưa, mùi của thành phố quê hương và cả nỗi chua chát trong lòng. Happer nghe trong radio vang lên bài hát:

"Lại đây bên anh
Hãy nói ta luôn bên nhau tim ta chẳng đổi thay đâu
Hãy nói em không ra đi cho anh đừng buồn chia ly
Lại gần với anh.
Em ơi nhớ nhé
Hãy cố quên đi thương đau và cười lên xin nhớ nhé
Hãy cố khơi lên trong ta bao nhiêu kỷ niệm đam mê
Những lúc đôi ta còn trong tay nồng say sưa.
Em ơi nhớ nhé
Hãy cố khơi lên trong ta từng ngày qua bao đắm đuối
Hãy cứ như ta đang yêu như duyên tình còn yên vui
Hãy tới hôn anh lần cuối đêm nay rồi thôi."

Bài hát này vốn được hát bởi một danh ca người Pháp, Julio Iglesias và tên tiếng Pháp là Viens M'Embrasser. Happer vội kéo cửa kính xe lên, sợ rằng cơn mưa càng ngày càng lớn kia sẽ làm ướt cả mặt, cả tóc và cả người cô, ướt cả ghế ngồi của xe taxi nữa. Bác tài xế dễ tính thấy cô tâm trạng não nề, tính bắt chuyện vài câu lại thôi. Nhìn phong cảnh vun vút trôi bị nhòe đi qua ô kính, cô cảm giác mình đã trải qua một quãng thời gian thật dài, dài đến mức khiến cô mỏi mệt.

Đến nơi, trước khi xuống xe cô còn kéo mũ của chiếc hoodie lên rồi lững thững đi vào trong. Cô chẳng dám chạy nữa, cô đã hết sức bởi cuộc chạy trốn vừa rồi. Happer mở cửa phòng, chầm chậm treo quần áo ướt rồi phơi giày. Cô ngã phịch lên chiếc giường. Cái mùi hương chăn gối này mới là nơi ấm áp với cô. Mùi thuốc khử trùng ở bệnh viện đã hành hạ cô suốt một tuần nay khiến cô không thể nào ngủ ngon càng không nói đến làm việc.

Lí trí bảo cô phải mở laptop để check mail công việc nhưng cơ thể cô càng nặng trĩu, mí mắt sụp lại và cơn buồn ngủ ập đến chẳng màng cơn mưa ngoài cửa sổ.

Truyện chỉ được đăng tại kênh Inkitt và Wattpad @LatheeMun. Mọi kênh khác đều là ăn cắp.


Cite như phát điên khi không thể nào gọi điện hay nhắn tin được cho Happer. Cô bạn gái bỗng dưng biến mất khiến anh hoảng hốt không biết có chuyện gì đã xảy ra với cô hay không. Cite nhận ra anh chẳng biết gì nhiều về cô, chẳng hề biết số điện thoại của ai khác thân với cô, chẳng hề biết gia đình cô như thế nào, chẳng biết ai trong gia đình cô cả. Bất lực, hoang mang và lo lắng, cả ngày anh cầm chiếc điện thoại gọi đến số điện thoại của cô như một con rô bốt dù tiếng vọng lại của đầu dây bên kia vẫn là câu nói tổng đài. Facebook hay Instagram của cô cũng không liên lạc được, tài khoản không còn tồn tại. Anh liên lạc với bên nhóm hội du học sinh cùng thành phố mà trước đây cô cùng anh có đi gặp gỡ vài lần cũng không thu được kết quả gì. Anh đành chờ trong vô vọng.
............................................

Tòa soạn mà Happer làm việc cùng đã hợp tác với cô suốt mấy năm cô ở bên Đức. Cô từ lần gửi bài cho tòa soạn để hợp tác trong tạp chí du học thì đã trở thành cộng tác viên hẳn. Cô ngưng cập nhật đời sống du học sinh và chuyển qua duyệt tác phẩm cho báo tuần, lâu lâu cũng sẽ góp nhặt vài truyện ngắn và viết review sách. Cô chọn lọc từng cuốn sách rồi có thể dùng cả tuần, cả tháng hay mấy tháng để nghiền ngẫm một cuốn sách nên review sách của cô tuy rất ít nhưng rất chất lượng, độc giả cũng có phản hồi rất tốt. Cô nhìn thấy sắc trời âm u ngoài cửa sổ, tự hỏi rằng tối hôm qua đã mưa to như thế, không phải sáng nay trời nên quang đãng hay sao?

Về nước được 2 tuần hơn thì nằm viện hết 1 tuần, Happer cố dặn lòng mình không được uống rượu hay bia nhưng việc chạy trốn khỏi bệnh viện và cắt đứt liên lạc với mọi người khiến cô cảm thấy tội lỗi vô cùng. Vùng vẫy trong việc tự trách bản thân mấy ngày nay, cô như muốn cào nát phía bên ngực trái khiến con tim đừng tự suy tính nữa. Cái ý nghĩ muốn trở về thăm mẹ ngay khi mở lại đường bay và sẽ tìm cho mình một không gian yên ổn chính là do cô quyết, cớ sao đến bây giờ người chới với như bước hụt chân xuống vực lại vẫn là cô? Happer ơi, mày đang làm gì vậy? Mày giấu cả Cite, mày chỉ cần nói một câu thôi chẳng lẽ anh lại ngăn cản mày hay sao? Từ lúc bước chân đến sân bay về nước, nỗi hối hận vẫn như cùm níu giữ theo từng bước chân cô.

............................................


Andrew thất thểu quay trở về nhà sau khi thanh toán viện phí và chấp nhận rằng cô em gái anh yêu quý đã thực sự chạy trốn, không tiếp nhận điều trị. Người cha nát rượu đang nằm trên ghế sofa. Cái bụng căng tròn phập phồng lên xuống chứng tỏ rằng ông đang sống chứ chưa chết được. Gã chắc hẳn đêm hôm qua, hôm kia và hôm kia nữa đã chén chú chén anh đến say mèm, đến sáng nay mới mò được về nhà. Thay vì đi kiếm ông bố này thì anh thà ở trong bệnh viện với Happer còn hơn. Anh buồn bã lên bước lên cầu thang, đi ngang qua phòng em gái, đôi chân anh bỗng khựng lại. Dừng lại giây lát, anh ngập ngừng rồi quay người lại, mở cửa phòng ra. Trên cánh cửa còn đung đưa mảnh giấy "Vương quốc của Happer". Căn phòng tuy bé nhưng ngoại trừ chút bụi bặm thì vẫn rất gọn gàng. Bé Happer vẫn luôn choàng chiếc khăn màu hồng, đầu đội vương miện bông, sẽ nhảy phắt từ giường xuống sàn nhà gỗ rồi chạy sà vào lòng anh mỗi khi anh mở cửa, ôm lấy anh chặt cứng. Đôi mắt em sáng lên mỗi khi thấy anh, đôi mắt ấy dường như bị khóa chặt vào trong ký ức. Bởi vì sau khi gặp lại cô em gái, ánh sáng ấy bỗng vụt mất như ngôi sao xa, lặn tăm như chưa tồn tại.


...........................................

5 năm vừa sống, vừa học tập lại làm việc như con thoi ở Đức là quãng thời gian đáng nhớ lại hạnh phúc đối với Happer. Mặc dù vất vả lắm nhưng thật may vì ở bên dưới bầu trời nước Đức xa xôi quê hương, cô vẫn tìm được ánh dương rực rỡ thuộc về cô. Quen được Cite trong tiệm cà phê làm thêm đã là một phần lớn khiến những vất vả ở Đức bỗng vụt biến mất như cơn gió trên đường Mittelweg lúc nào cũng tấp nập người đi. Happer bỗng nở nụ cười nhẹ, ngồi trong không gian nhỏ bé mà ấm cúng của một quán rượu xa lạ, nhấp một ngụm Martini để Vermouth khô thơm nồng mùi thảo dược trung hòa lại với Gin như một điệu nhảy trong khoang miệng, trầm bổng. Đưa cô về chiếc xe bus số 6 trên tuyến chạy đến nhà ga chính Mainz vào một ngày thứ 5 đẹp trời. Cite ngồi bên cạnh lướt điện thoại rồi lục tìm trong túi earphone, cô nhận lấy một bên tai nghe rồi áp vào tai. Viens m'embrasser vang lên trầm bổng, như một giọt vang rơi xuống đáy lòng cô. Đây là bài hát yêu thích của mẹ Cite, anh yêu mẹ cũng như yêu bài hát này và cô cũng yêu anh như thế. Mặc dù giai điệu chia ly buồn bã nhưng đuôi mắt anh vẫn cong cong thích thú, nhìn ngắm đôi bàn tay hai đứa nắm chặt. Thời khắc ấy, mùi bánh thơm trên con phố, mùi cà phê ven đường, tiếng nói chuyện bằng ngôn ngữ chẳng phải tiếng mẹ đẻ của cả hai và cả con đường đã tạnh ráo vì nắng đẹp khiến cô quên đi đôi Converse ướt sũng nước khi dầm mưa tối hôm qua. Cô thầm nghĩ "Nắng đẹp thế này cơ mà, chắc giày đã khô rồi!"
Dịch bệnh Covid bùng nổ, khắp các hàng quán, trường học đóng cửa, đường xá cũng chả được mấy người. Từ ký túc xá cô có thể nhìn thấy con đường phía dưới. Mọi khi bên dưới những tán cây sồi là tấp nập những bóng người, giờ đây những lá sồi cứ chỏng chơ, vời vợi buồn. Cite gọi điện cho cô mỗi ngày để hỏi thăm tình hình:
- Nhà em sắp hết đồ ăn rồi. Biết thế hôm nọ đi siêu thị em mua thêm một ít bánh mì và mì ống.
- Vì lệnh cấm mà, chịu thôi! Nãy anh phải đổ cả một nửa bình sữa đi. Vì anh tiếc nên uống ít lắm, thành ra hỏng cả nửa bình. Tiếc quá!
- Đến bao giờ mới được đi ra ngoài mua đồ ăn anh nhỉ?
- Tầm khoảng một tuần nữa thì sẽ được đi nhưng phải điền đơn với cả vẫn có lệnh giới nghiêm thời gian ở bên ngoài.
- Em cũng có nghe thông báo, phải điền thông tin thì mới mua được vé tàu.
- Giá mà em với anh ở chung nhỉ? Nghỉ dịch thì chúng ta sẽ có thêm nhiều thời gian với nhau!


..............

- Em nghe đây Andrew, có chuyện gì mà anh gọi cho em vào giờ này?
Happer nhìn chiếc đồng hồ chỉ 2h sáng, cô vẫn đang duyệt tác phẩm để gửi cho tòa soạn. Dịch bệnh khó khăn, nếu như không duy trì công việc này thì cô đã chết đói từ lâu.
- Em... em phải bình tĩnh nghe anh nói nhé....
- Có chuyện gì vậy hả anh? Nghe nghiêm trọng quá!
- Mẹ....mẹ mất rồi.... Mẹ mới mất vì đột quỵ, anh và cả ba đưa mẹ đi bệnh viện mà không kịp..... Em phải bình tĩnh, anh cũng có nghe báo, vì bây giờ tình hình dịch bệnh nên đường bay đã đóng rồi, em không thể về được, anh và ba sẽ sắp xếp lo cho mẹ, em đừng lo lắng quá..... mẹ cũng sẽ thông cảm cho em thôi, em đừng quá đau lòng ..... Happer.........Happer.......... Happer
Happer không thể nào không nhớ rõ đêm hôm ấy, cô chẳng còn nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát kêu xa xa, chẳng nghe thấy sấm chớp kéo đến cùng cơn mưa ầm ầm ngoài cửa sổ, chẳng nghe thấy tiếng Andew nói gì nữa, chẳng nghe thấy tiếng tút tút của điện thoại.... Cô co quắp nằm trên giường, một mình quay cuồng với nỗi đau mất mẹ, lồng ngực bị dồn nén, cô ngớp ngáp vài ngụm không khí mà lại đau rát, không thể thở ra hay hít vào. Cô như con mèo con sắp chết đuối vì sảy chân. Chìm nổi giữa làn nước lạnh buốt, trên trời mưa giăng xuống làm mèo con không nhìn thấy được gì. Nước chui vào từng hơi thở, nặng nề chui vào phổi như một hòn đá to đè lên mèo con. Mèo con chới với kêu từng tiếng thảm thiết "meo.... meo...." nhưng không một ai nghe thấy, không một ai chạy tới để phát hiện ra mèo con đang đuối dần và cứu lấy em. Em kiệt sức rồi ngất đi mặc cho giá buốt từng cơn từng cơn dội tới.
.........................................
Truyện chỉ được đăng tại kênh Inkitt và Wattpad @LatheeMun. Mọi kênh khác đều là ăn cắp.


Cite cảm thấy rất vui mừng khi dịch bệnh đã bớt căng thẳng. Anh chưa kịp đi siêu thị để mua một ít thức ăn thì Happer đã nhắn tin hẹn anh. Anh lại quay trở lại nhà tắm để chuẩn bị cho buổi hẹn hò. Giây phút Cite gặp Happer, không như anh tưởng tượng, cô gái trông gầy gò với mái tóc khô có chút rối, nép mình vào đống áo choàng không giống như cô bé phục vụ vui tươi, yêu đời ở tiệm cà phê mà anh biết. Hốc mắt sâu với vành mắt trũng, đôi môi hơi trầy xước khiến anh bỗng cảm thấy lòng quặn thắt. Chạy vội tới bên Happer, vào cái tiết trời đầu thu ở Đức, anh như lạc vào cỗ máy thời gian khi trước mắt anh là khung cảnh mùa đông. Đôi tay anh run rẩy chạm vào khuôn mặt gầy gò, vén mớ tóc rối sang hai bên tai. Đôi môi anh lại mấp máy vài lần rồi mới nghe trong cổ họng đau rát vang lên vài tiếng khô khốc:
- Có chuyện gì xảy ra với em vậy, Happer?
Happer nhìn anh, đôi mắt run rẩy đỏ lên rồi ứa ra từng dòng nước mắt nóng hổi. Cô đưa đôi bàn tay trắng bệch ra nắm lấy tay anh, nuốt vài hơi rồi mới thở nổi vài chữ:
- Mẹ em... mẹ em mất rồi anh ơi....
Như giọt nước vỡ tan đáy lòng vốn bình lặng, anh ôm chầm lấy thân thể gầy gò run rẩy của cô. Nơi hàng ghế ở công viên trước nhà bỗng rít khẽ từng ngọn gió lạnh đầu thu, từ nhánh cỏ xanh dưới chân ghế đến đầu cành bạch quả, mọi loài như đang mang trĩu nỗi buồn.
.......................


Đã 3 tuần kể từ khi Happer biến mất khỏi anh, Cite vẫn hay dạo quanh các con đường cả hai cùng đi rồi dừng lại ở công viên trước nhà cô. Anh cứ ngồi thẫn thờ ôm lấy cuốn sách, anh ngước nhìn đầu ngọn bạch quả đung đưa, phảng phất mùi lá cây trong gió. Khóe mắt và chóp mũi đã ửng đỏ, anh cảm thấy bầu trời vốn xanh ngời bỗng ảm đạm đi. Một lần, bỗng một chiếc lá bạch quả vàng óng còn đọng hơi sương khiến Cite chú ý. Có lẽ vì nó cô đơn giống anh, chỉ còn mình nó trên cành cây khẳng khiu. Hoặc có lẽ nó giống cô, mỏng manh và có thể rơi bất cứ lúc nào. Anh bỗng đứng dậy, nhẹ nhàng chạm vào chiếc lá bạch quả, bất ngờ chiếc lá vì nặng sương nên rơi ngay vào lòng bàn tay anh. Lành lạnh. Anh nhẹ nhàng lau khô rồi kẹp vào trang sách.
............................


"....Eating disorder là 1 hội chứng rối loạn tâm lý mà biểu hiện bên ngoài bằng thói quen ăn uống bất bình thường, thậm chí là phiền nhiễu và ảnh hưởng rất lớn đến những chức năng quanh cận. Trường hợp của cháu là Bulimia Nervosa, tức là chứng ăn – ói. Cháu cảm thấy khó khăn khi dung nạp thức ăn bởi vì tâm lý cháu không cho phép. Cảm thấy thức ăn rất khó ăn và sẽ nôn ra, từ đó khiến dạ dày tổn thương, men răng mòn vì nôn quá nhiều và cơ thể vì không đủ dinh dưỡng sẽ suy kiệt. Quan trọng là ở tâm lí của cháu. Hiện tại để giữ an toàn cho cháu vì dịch bệnh Covid nên cháu có thể gặp bác sĩ trị liệu tâm lý và uống thuốc, không cần ở lại bệnh viện đâu nhé! Ừmm .... Happer này, chuyện gì rồi cũng sẽ ổn cả thôi, cháu đừng quá buồn bã nhé! Cô mong cháu sẽ sớm vượt qua."

Sau khi cả ngày đeo khẩu trang làm xét nghiệm ở khoa dạ dày thì bác sĩ phụ trách đã dẫn Happer đến khoa thần kinh. Cô ngỡ rằng có lẽ là nhầm lẫn nhưng khi nghe phân tích của bác sĩ khoa thần kinh cô phải đối diện với sự thực rằng bản thân đang có vấn đề về tâm lý. "Phải làm sao đây? Phải làm sao đây?" Cô run rẩy tự hỏi bản thân. Đến khi về đến nhà, nhìn bữa ăn bỏ dở trên bàn từ hôm qua cô bỗng sợ hãi chính bản thân mình. Nhìn thấy thức ăn là chán ghét, ăn vào thì lại nôn ra, đôi môi trầy xước, thân thể không còn sức lực. Chẳng còn đơn giản là vấn đề về dạ dày, uống thuốc thì hết, giờ đây là chính bản thân cô không chấp nhận được việc bản thân đang nuốt thức ăn, đưa thức ăn vào nuôi sống cơ thể. Cô làm sao xứng đáng, làm sao xứng đáng cơ chứ? Một kẻ mẹ mất mà không về thắp cho mẹ một nén nhang, không về ôm lấy mẹ, không về mà gặp mẹ lần cuối. Một kẻ chỉ ở lì trong phòng, thức ăn hết, ôm lấy chính bản thân cứ run rẩy từng hồi trên giường. Một kẻ hèn nhát tâm lý không vững vàng, đến mày còn ghét cay đắng bản thân mày thì mày xứng đáng không? Happer ơi Happer ơiiiii.......

Giữa thu, lá vàng rơi tuyệt đẹp ở Đức, cô mang thân thể ngày càng gầy gò mà duyệt báo tuần, bên tòa soạn hối thúc cô gửi một bài review về cuốn "Em vẫn nghe tiếng anh thầm gọi" mà cô chẳng thể nào hoàn thành. Đành gửi một bài review cô viết sẵn từ rất lâu trước đây trong laptop về một tác phẩm khác. Cô ngả vào vòng tay của Cite, anh đưa đến bên miệng cô một cốc nước ấm. Cô bặm môi theo quán tính, chợt thấy đau rát thì mới hơi hé môi nhấp một ngụm. Nước tràn vào dạ dày trống rỗng yếu ớt của cô, hơi rát. Anh vuốt lại mớ tóc lòa xòa, thơm một cái lên trán cô. Da dẻ xanh xao cùng thân nhiệt hơi lạnh khiến cánh tay anh ôm cô cũng xót xa run rẩy. Nhưng không thể nào bắt ép cô ăn thật nhiều được, dạ dày cô đã lâu không ăn đàng hoàng cộng thêm chứng bệnh ấy, cô không thể tiếp nhận đồ ăn một cách trơn tru được. Anh khẽ thì thầm một câu bên tai Happer, cô khẽ cười rồi bảo:
- Anh đừng có mà xem em như em bé thế. Ấy, nồi cháo trên bếp trào rồi kìa!
Anh nhẹ nhàng rút cánh tay ra khỏi lưng cô, với lấy chiếc gối to chèn vào rồi xoắn xuýt chạy đi tắt bếp. Thoăn thoắt múc cháo ra tô nhỏ rồi với lấy một chiếc muỗng hình mèo con, vừa đi vừa thổi. Cô đã mất một khoảng thời gian để quyết định nói ra căn bệnh của mình cho anh biết, cô tự ti rằng bản thân bị bệnh. Nhiều lần video call với anh, nhìn vành mắt đỏ hoe của Cite, cô sợ rằng mình sẽ hối hận nếu giấu anh. Thế nhưng không vì kể ra bệnh của mình mà Happer mất đi những triệu chứng của bệnh. Chỉ là có anh thì cô sẽ được động viên, thay vì ăn một muỗng rồi nôn thốc nôn tháo thì cô sẽ cố nuốt rồi ăn được muỗng tiếp theo. Nằm yên trong vòng tay anh, cô nghe lòng mình não nề, quặn thắt. Bầu trời cuối thu xanh cao vời vợi, cô bỗng thấy sao chẳng còn đẹp như trước đây. Thì ra là sắp sang đông, những tia nắng từ mặt trời không còn quá ấm áp như những mùa qua, không khí dần hanh khô, lạnh lẽo. Nhìn cây sồi xa xa rụng cả một nửa lá trên cây, còn trơ ra những cành khẳng khiu, cô cảm thấy những gì đẹp đẽ nhất ở Đức, chỉ còn có anh.


...................................

Andrew lưng tựa vào giường em gái, cơ hồ anh vẫn còn cảm giác bàng hoàng của một tuần trước. Khi anh bước vào phòng em gái - người vừa về nước được mấy ngày - để gọi em dậy ăn sáng, anh chết lặng khi thấy em đang nằm trên sàn nhà lạnh lẽo, không một chút sức sống. Hoảng hốt bế em ra khỏi phòng, tiếng động lớn đến mức người cha vì cơn say đến gần sáng đang gục trên bàn ăn cũng phải ngóc đầu dậy. Ông ta lờ mờ thấy bóng ai đó chạy vụt qua rồi phóng ra khỏi nhà, vì vốn còn đang trong cơn say nên gã chẳng hề giật mình, gục xuống ngủ tiếp.
Đọc bệnh án mà lòng anh lạnh ngắt, tay chân run rẩy. Sợ hãi, bàng hoàng và đau lòng ập tới với người đàn ông 29 tuổi. Sau cái chết của mẹ, bố và anh lo xong đám tang của mẹ thì bố vùi đầu vào rượu chè. Em gái vẫn đang theo đuổi sự nghiệp bên Đức vẫn còn cần anh làm hậu phương, anh không cho phép mình gục ngã. Nhưng giờ đây, có mấy ai mà chịu đựng được những nỗi đau cứ liên tục cứa vào một nơi mang tên gia đình ấy? Anh đọc bao nhiêu bài báo về trầm cảm, nhưng ngàn suy vạn nghĩ không thể nào nghĩ chính người em gái mình yêu thương lại đang có những dấu hiệu ấy. Ôm lấy em gái đang còn hôn mê, giờ phút này nơi hốc mắt anh đỏ lên, từng giọt cứ nối tiếp nhau rơi xuống mái tóc đã mỏng đi của Happer. Anh khóc không thành tiếng.

............................................

Những cơn ác mộng vẫn cuốn lấy Happer khiến cô không thể nào ngủ ngon. Từ cái hôm đi uống rượu về rồi nôn thốc nôn tháo, Happer vẫn chưa ăn gì ngoài uống vài ngụm nước lọc. Nhìn đống đồ ăn trong sọt rác một cách ghét bỏ, Happer chậm chạp đem chúng đi vứt. Cô vẫn rất cố gắng đặt đồ ăn rồi ép bản thân ăn, thế nhưng cứ ăn được một muỗng là lại nôn. Mỗi lần nôn xong rất mất sức, cô lại nằm dài trên giường thở một cách nặng nề. Cô không biết cô sẽ chống đỡ được bao lâu nữa. Laptop hiện lên thông báo của chủ ban biên tập, ông ta lại hối Happer bài review "Em vẫn nghe tiếng anh thầm gọi". Cô đành phải lết lại bàn, ngồi trả lời ông ta rằng: "Sẽ nhận được sớm thôi, sẽ có một bài review chân thật nhất gửi đến ông nhưng không phải từ tôi đâu!"


......................................

Cuối đông, những cành sồi đổ lá vàng đã rụng sạch, từng nhánh bạch quả vẫn còn níu lại chút lá đã yếu ớt. Trên con đường Am Rodelberg đã dần đông đúc người đi, thế mà lòng Cite vẫn như một chiếc bánh gato bị cắt một nửa, bị vị khách ham ăn cuỗm mất một nửa cái bánh ngọt ngào, trên khuôn bánh chỉ còn cô quạnh lại anh. Tối, Cite nhận được một tin nhắn trên Facebook từ một tài khoản mới lập, rơi vào tin nhắn chờ. Thường thì cậu sẽ bỏ qua nhưng không hiểu sao vẫn cứ nhấp vào trả lời.
- Xin hỏi ai vậy ạ? Sao lại biết tên mình ạ?
- Anh là Andrew, anh trai của Happer.
Cite thề đó là tin tức tốt nhất trong vòng 1 tháng trở lại đây. Anh vừa hấp tấp vừa sung sướng trả lời nhưng mọi việc cứ như thế, chẳng bao giờ giống như anh mong đợi:
- Em có thể nào bay về một chuyến không, chuyến sớm nhất ấy, để nhìn Happer lần cuối.
Nửa đêm, Cite mang tâm trạng bàng hoàng và lo lắng ra sân bay, trở về quê hương. Anh không một lời nhắn với gia đình, bạn bè, một mình lặng lẽ ra sân bay theo lời chỉ dẫn của Andrew. Anh vẫn mong đó chỉ là lời nói đùa, thế nhưng ai lại nói đùa theo cách nhẫn tâm ấy?
..............................


- Happer tự liên lạc với anh, khi anh đến thì đã thấy em ấy nằm ngủ trên giường. Trông giống như em ấy chỉ ngủ thôi, thật ngoan.
Trong căn nhà nhỏ, không gian yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hít thở của 2 người đàn ông. Andrew hít sâu một tiếng, dồn nén nước mắt vào sâu tận đáy lòng, nói hết lời còn lại.
- Em ấy để lại thư tay cho anh, trong đó có bảo anh phải nhắn tin thông báo cho em, kêu em mang theo cuốn sách ấy về đây, gặp em ấy.
Cite nghe trong lòng anh vỡ vụn, tan nát như hàng ngàn chiếc xe tải dày vò, trong anh như có hàng trăm hàng vạn tiếng hét, anh muốn hét lên, hét lên tên Happer, mắng em sao mà ngu ngốc, mắng em sao mà khờ dại, mắng em sao mà đãng trí quá! Chẳng phải vẫn còn anh ở đây hay sao? Chẳng phải vẫn còn một mái nhà chờ em bình phục trở về? Chẳng phải vẫn còn một lời giải thích cho anh nghe về cuốn sách kia hay sao? Em thất hứa quá, Happer ạ!
Hàng trăm hàng vạn tiếng hét kia, vọng lại trong lòng anh như vọng lại từ nơi đáy vực sâu, hóa thành hư vô, đưa đến bên môi lại chẳng cất nổi lời. Tất cả mọi sự đau đớn, thống khổ, tuyệt vọng như một cỗ máy xé toạc anh ra làm hàng trăm mảnh, không mảnh nào nguyên vẹn. Như muốn đè ép anh, khiến anh phát ra chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào, cay đắng, xót xa. Từ hai hốc mắt giàn dụa bao nhiêu là nước mắt, từng vốc lại từng vốc tuôn ra, rơi xuống. Anh dùng đôi bàn tay run rẩy ôm lấy Happer, ghì chặt lấy khuôn mặt cô. Bao kỷ niệm, bao yêu thương dưới bầu trời nước Đức đã như một thước phim vun vút chạy qua trước mắt anh, những ký ức ấy như hàng vạn dấu chân tàn nhẫn dằn xé cõi lòng đã nát bươm của anh. Gác trán mình lên vầng trán lành lạnh của cô, anh khóc không thành tiếng.

.......................................


Andrew tìm được một ít thuốc trị trầm cảm, kèm thêm toa thuốc của cô, dạo gần đây cô hay bị mất ngủ nên bác sĩ có cho xen thêm vào một ít thuốc ngủ. Với cơ thể yếu ớt kia, việc cô không ăn uống gì một thời gian dài lại còn phải uống thuốc. Cơ thể đã suy kiệt tới cùng cực rồi, cô không thể nào chống chọi thêm được nữa. Anh chỉ lặng lẽ làm đám tang cho em gái, lặng lẽ đi đi về về ngôi nhà nơi từng là tổ ấm, lặng lẽ ăn bữa cơm chỉ có mình anh, lặng lẽ ôm lá thư tay vào lòng. Anh vốn không nói nhiều, giờ đây lại càng trầm mặc, đau thương.
.......................................


- Anh Cite anh có một đơn hàng ạ! Mời anh xuống sảnh nhận hàng.
Cite từ sau đám tang của Happer vẫn ngồi lì trong căn phòng ấy, tìm thấy những trang giấy cô viết, cuốn sách cô đọc, những bài báo cô lưu và những hơi ấm còn sót lại. Hằng ngày, bầu bạn với anh là cành cây bàng đã trụi lá ngoài cửa sổ và những ký ức về cô. Anh cũng hơi bất ngờ và bối rối khi anh không đặt hàng mà lại có người đến giao hàng. Cô tiếp tân ở sảnh vẫn rất lịch sự đưa đồ đã được gửi ở quầy cho anh:
- Ban nãy có người từ cửa tiệm hoa đến giao hàng cho anh, do không biết số điện thoại nên gửi hàng ở đây rồi tôi nhận dùm ạ.
- À vâng cảm ơn cô. Mà sao cô biết số điện thoại tôi vậy ạ?
- Lúc bạn gái anh ký hợp đồng ở đây thì cũng có viết tên anh và số điện thoại để đề phòng trường hợp gọi chị không được ạ!
- À tôi hiểu rồi.
...............


- Anh, hồi còn ở trong nước anh có số điện thoại không? Cho em đi!
- Giờ anh đọc em cũng đâu nhớ nổi, lúc hai đứa về nước đổi qua sim kia anh sẽ đọc cho.
- Em nhớ mà, em nhớ giỏi lắm đó! Đọc cho em đi anh, đi mà...
- Thôi được thôi được, chịu em luôn! Số này là từ lúc dùng điện thoại là anh dùng luôn đấy, bạn bè hay bố mẹ cũng lưu số này, anh chỉ dùng mỗi số này để liên lạc thôi đấy, thấy anh chung thủy ghê chưa, haha
- Thôi đi chả có liên quan đâu anh đừng có mà ghẹo em, nha nha nha


......................

"Gửi Cite, bạn trai và là ánh sáng duy nhất trong đời em,
Em rất muốn tặng anh một bông hoa cẩm tú cầu,
vì em muốn xin lỗi anh.
Có một truyền thuyết ở Nhật Bản rằng, xưa kia có một vị hoàng đế đã từng tặng hoa cẩm tú cầu cho cô gái mà ông yêu, nhưng vì quá bận rộn và sự ngăn cản của hoàng tộc nên 2 người đã không thể đến với nhau. Ngài đã tặng cẩm tú cầu để nói lên sự nhớ thương cô và ngài cảm thấy hối tiếc như thế nào khi bỏ rơi cô ấy.
Anh sẽ hiểu cho em chứ, Cite? Những ngày tháng ở trong bệnh viện là những ngày kinh khủng đối với em. Những mũi kim khi truyền nước, truyền dinh dưỡng khiến em đau nhức lắm, cả cánh tay hay trái tim em đều đau. Lúc ấy em hối hận vì đã giấu anh. Em đã bao lần ước được nằm trong vòng tay anh thêm lần nữa.

Và rồi em đã trốn Andrew và chạy khỏi bệnh viện trở về căn chung cư nhỏ ấy.
Em biết anh sẽ thất vọng vì em lắm, em xin lỗi anh.
Bởi vì chứng bệnh quái gở cùng thần kinh không bình thường của em đã bộc phát sau khi mẹ mất. Em quả là một kẻ nhát gừng, một kẻ thất bại, một kẻ vô tâm.

Mẹ em sẽ thích anh lắm đấy bởi vì em đã đứng trước mộ mẹ kể về anh.
Bởi vì anh một nửa nước Đức, anh là những gì đẹp đẽ nhất ở đấy, anh là buổi ngày có mặt trời chói chang rực rỡ, là lí do em có thể sống ở nơi ngăn cách em và gia đình, vì có anh em mới cảm giác được có một mái nhà mà em có thể về.

Thế mà cơn đau và những suy nghĩ xấu xa luôn tồn tại trong mảng tối của chính em đã mang em rời xa anh.

Giá như em có thể tỉnh táo hơn, có thể níu giữ được chút tinh thần để có thể cùng anh vượt qua.

Em ngu dại biết bao khi để những suy nghĩ ấy dẫn lối.

Em biết anh sẽ giận em lắm. Cho em được xin lỗi anh lần cuối, chỉ lần này nữa thôi!
Và anh ơi, anh giúp em một việc được không? Có một nguyện vọng em đã không thể hoàn thành cả 5 tháng nay. Anh có thể thay em, viết review về cuốn sách em đưa anh không? Cuốn "Em vẫn nghe tiếng anh thầm gọi" ấy? Khi anh gõ ra những gì anh cảm nhận và suy nghĩ, cũng chính là cảm nghĩ của em khi đọc xong cuốn sách ấy. Đây như một lời cảm ơn cũng như sợi liên kết cuối cùng để em có thể bầu bạn với anh. Em biết anh sẽ viết hay lắm!
Mãi yêu Cite của em,
Happer
"


Một chiều cuối đông, khi ánh nắng lành lạnh yếu ớt chiếu vào bên ô cửa sổ, lay động rèm cửa màu hồng xinh xắn. Kế bên chiếc laptop cũ kỹ là một lọ hoa bé, chỉ cắm đúng một bông cẩm tú cầu xanh, như lời xin lỗi, cũng như đang bầu bên anh khi đang gõ những chữ đầu tiên.

Cảm ơn em, Happer. Kiếp sau, anh mong được gặp lại em, mong em vẫn sẽ mỉm cười khi đi trên phố, mong em vẫn nắm tay anh dù trên bất kỳ chuyến xe nào và ... anh mong em, kiếp sau sẽ hạnh phúc hơn (Happier)!