Tuấn Triết: Bệnh Kiều
....
Cung Tuấn mắc bệnh kiều, không phải là 'bị' mắc, hắn tự nguyện mắc.
Mà thứ bệnh kiều này, không ai biết được, không một ai, kể cả những người thân thiết xung quanh hắn. Là căn bệnh, dành cho duy nhất một người...
Trương Triết Hạn...
Phải rồi, hắn vì Trương Triết Hạn mà tự nguyện mắc bệnh.
Không ai biết, Cung Tuấn đang âm thầm đem từng người ở cạnh anh giết chết. Hắn không chịu nổi, cũng thực sự rất ghen tị mỗi lần nhìn anh cười đùa với người khác. Nhìn bàn tay kẻ kia đặt trên người anh, nhìn từng kẻ một luôn lấy lý do để lại gần người của hắn.
Thật đáng chết.
Chỉ là những người đó, vô cùng nhiều. Anh lại được nhiều kẻ để ý đến vậy, nó khiến Cung Tuấn mất thời gian.
Nhìn lại bàn tay đầy máu của mình, cùng xác người bạn thân nằm dưới đất đã bất động, cả người chìm trong một màu đỏ khiến Cung Tuấn không nhịn được cười lên. Ánh mặt trời của khu phố, cười lên đương nhiên sẽ đẹp.
Từ nay sẽ không còn ai nói anh và người này là một đôi nữa, cũng sẽ không có ai cùng anh thân thiết chơi bóng rổ. Từ nay chỉ có một Cung Tuấn cùng Trương Triết Hạn ở sân bóng.
Gột rửa đi những bụi bẩn trên người, vết máu cũng theo dòng nước bị cuốn trôi mất. Trở lại làm Cung Tuấn không dính hạt bụi, đẹp đẽ trắng xoá như lời Trương Triết Hạn nói.
A, phải rồi. Không chỉ những kẻ làm tiếp cận Trương Triết Hạn, cả những người, từng tổn thương anh. Đều phải chết.
Tên côn đồ đầu phố thường chặn đường trêu ghẹo anh vì thế mà chết. Người đàn bà chủ nhà vẫn thường nói những lời khó nghe với anh cũng vì thế mà chết.
Cầm trên tay hai quả tim của bọn họ, Cung Tuấn đã ước mình có thể đứng trước mặt anh vui vẻ mà nói.
"Anh nè, em đang giúp anh loại bỏ thật nhiều thứ chướng mắt."
Giúp anh rồi, em thực vui.
Chỉ là, sao anh còn chưa yêu em?
Cung Tuấn hắn đẹp, hắn nhiều tiền, hắn được mọi người xung quanh yêu thích. Hắn có tất cả những gì tạo lên một người hoàn hảo. Nhưng anh vẫn không thích hắn.
Thật đau lòng.
Sau đó hắn liền biết, là do anh có bạn gái rồi.
Tên Mộc Diễm. Cung Tuấn nhẩm thuộc cái tên này trong đầu.
Một thời gian sau, Mộc Diễm không còn tồn tại trên đời nữa. Diễm trong diễm lệ, dù không tồn tại, hắn vẫn sẽ làm cô thật diễm lệ. Như vậy cũng coi như hắn vì Trương Triết Hạn mà làm vậy đi.
Nhưng anh ngày một tiều tuỵ. Chỉ vì mải mê đi tìm kiếm bạn gái của mình. Cho đến khi từng kẻ một biến mất, anh vẫn không chú ý đến hắn.
Cung Tuấn rốt cuộc hiểu rõ, hắn sẽ không thể có được trái tim anh nữa.
Trương Triết Hạn vào một hôm nhận được tin nhắn từ Mộc Diễm, hẹn đến nơi xa lạ. Nói anh đến đón mình. Có thể do thân thể suy kiệt, cũng không nghĩ quá nhiều liền chạy đến nơi cô bảo.
Không ai còn thấy Trương Triết Hạn nữa...
Cung Tuấn không chiếm được trái tim Trương Triết Hạn, nhưng hắn chiếm được thân thể Trương Triết Hạn.
Chỉ vào từng lọ thuỷ tinh chứa phóoc-môn, không ngừng lải nhải từng chút một.
"Tiểu Triết à, Mộc Diễn bảo trong tim có anh. Nhưng tim cô ta đâu có gì."
"Bạn em bảo chỉ nghĩ về anh, nhưng não cậu ta lại chỉ toàn một màu trắng."
"Tất cả, đều dối trá..., chỉ có em thật lòng.."
Xác Trương Triết Hạn ở trong lồng kính lạnh, trên mặt vẫn nở một nụ cười...
End.
.