Chapter 1
By: ladymika
Twitter: https://twitter.com/ladyhobi
Hoseok đã biết Yoongi kể từ khi mọi thứ bắt đầu.
Hoseok đã biết Yoongi trước cả khi cậu biết đi, trước cả khi cậu biết nói. Và cậu luôn tôn trọng anh hơn bất cứ ai.
Bởi Yoongi luôn là một người anh quá tốt, luôn trông chừng cậu, luôn ở đó, trở thành chỗ dựa vững chắc và an toàn trong cuộc sống của Hoseok.
Hoseok không biết làm thế nào để có thể đền đáp lại anh.
Cậu thoáng nghĩ vu vơ và ậm ừ khi lưỡi Yoongi bắt đầu khám phá giữa hai chân cậu, lướt quanh, đó là cách mà Hoseok luôn kết thúc mọi thứ bên dưới Yoongi. Như một cách để trả ơn cho người tri kỉ của mình vì đã trở thành một người anh và luôn đối xử thật tốt với Hoseok.
“Anh biết rồi anh cũng phải nói điều đó với anh ấy mà,” Jimin cứ luôn nhai đi nhai lại vào những đêm họ cùng nhau xem phim, với đôi bàn tay chất đầy bỏng ngô và chỉ thẳng vào mặt Hoseok. “Anh không thể cứ sống như thế này mãi được, rồi anh sẽ tự làm tổn thương bản thân mình thôi.”
Hoseok khẽ rên rỉ, những ngón chân cuộn chặt vào ga trải giường khi Yoongi lưỡi Yoongi nhấp vào tuyến tiền liệt đang căng cứng. Cậu tự hỏi làm thế nào mà mỗi khi ở bên Yoongi đều trở nên đau đớn như thế này, giống như những gì họ đang làm ngay bây giờ, dù cho cảm giác thật quá tốt-
“Mớ hỗn độn này dành cho anh đây hửm?” Yoongi ngã người ra sau để nở một nụ cười thật tươi với Hoseok, mái tóc anh rối bời một cách khó chịu khiến Hoseok muốn đưa tay vuốt lấy nó, đôi môi cậu tựa như một vật thể phát sáng khi anh hôn lên. Ánh mắt Hoseok tối tăm, nặng trĩu, và ánh lên đầy dục vọng nhưng vẫn còn một chút gì đó-
Một chút gì đó ngây thơ mà Hoseok cảm thấy rằng trong vai một người bạn thân thiết, cậu đã làm rất tốt, khi giúp Yoongi vượt qua những giai đoạn khó khăn mà anh gặp phải.
Một sự ngây thơ đến ngốc nghếch đủ để Hoseok mơ mộng.
Và ảo tưởng.
“Chuyện gì vậy em?” Yoongi hỏi, giọng anh trầm khàn và cứng như những viên sỏi. Hôn lên má đùi trong của Hoseok, “Em vẫn còn đau vì anh đã phang em vào sáng nay à? Em không thể nói với cả Alpha này sao?”
Yoongi thở hổn hển khiến làn hơi ấm nóng phả dọc theo chiều dài cơ thể Hoseok, “Em lúc nào cũng vậy, Seok- ah. Em biết mà, phải không?” Yoongi ậm ừ, vỗ vào đùi Hoseok, “Lúc nào cũng cần đến anh, và luôn quá tuyệt vời với anh. Em luôn làm bất cứ mọi điều mà Alpha nói, em là một chú cún nhỏ ngoan ngoãn.”
Hoseok rên rỉ, tay bấu chặt vào ga giường để ngăn không nắm lấy tóc Yoongi. “Làm ơn…”, cậu nài nỉ.
Yoongi cắn và để lại những vết sâu, bầm tím trên đùi Hoseok. Và Hoseok đủ sức biết rằng sau khi tất cả những thứ này kết thúc thì người cậu cũng sẽ được bao bọc trong những vệt dấu hoànn hảo của Alpha- Yoongi. Chúng luôn trở nên đau rát và sưng tấy lên, nhưng nếu như vậy thì Hoseok không thể chối bỏ khi chính cậu đã yêu sự đau đớn ấy.
“Thật tốt khi em không phải là một con điếm Omega.” Yoongi chửi rủa vào làn da Hoseok, những ngón tay anh lướt qua cặp mông ửng hồng và đang dang rộng. Yoongi chui vào người cậu một cách dễ dàng. “Và sẽ thật tốt nếu em trở thành một Alpha hay Beta chẳng hạn. Anh cá rằng em sẽ trở thành một Beta bé bỏng hoàn hảo, của anh. Hoặc có thể là một Alpha nữa. Phải không?”
Hoseok vui sướng dưới cái biệt danh quá đỗi thân mật mà anh sẵn sàng gọi, dưới những ngón tay của Yoongi, và dưới cả những nụ hôn điên dại.
“Em sẽ là một-” Hoseok muốn hứa với Yoongi, cậu hít một hơi thật sâu, và cố để bản thân hứa với anh, “Em sẽ là một-” Hoseok bị cắt ngang khi Yoongi rút những ngón tay ra và thay vào đó là lưỡi, anh luôn thích khi chơi đùa với tuyến tiền liệt của cậu trai như thế.
“Hyung…” JungKook bắt đầu nói gì đó, vào cái đêm họ trở về muộn từ phòng tập. Hoseook nhận ra cậu nhóc đang ngập ngừng. “Anh có bao giờ nghĩ đến khả năng… anh sẽ không phải là một Alpha hay thậm chí là Beta chưa?”
Những giọt nước mắt lại bắt đầu ứa lên trong khóe mắt Hoseok khi cậu rên rỉ, Yoongi giữ người nhỏ hơn lại, buộc cả hai vào nhau, đánh rộng Hoseok hơn nữa-
“Ý em là gì hả Koo?” Hoseok khẽ cười khúc khích trong khi hỏi lại, vỗ nhẹ vào vai đứa trẻ nhỏ hơn, “Đương nhiên anh sẽ là một alpha hoặc là beta.”
JungKook nhận câu trả lời của Hoseok và gương mặt càng trở nên lo lắng, “Có vấn đề gì nếu anh thực sự là một Omega chứ, hyung? Em nghĩ- ” JungKook khẽ nhún vai, đột nhiên cảm thấy bản thân đã trở nên thật nhỏ bé trước những gì cậu sắp sửa thốt lên, “Em chỉ nghĩ rằng anh sẽ trở thành một Omega tuyệt vời. Giống như… một trong số những Omega hoàn hảo đó-“
Anh không thể là một Omega– Hoseok quằn quại dưới những cái đụng chạm của Yoongi- hơi thở trở nên dồn dập và gấp rút. Cậu không thể thua-
“Yoongi…” Hoseok lại bắt đầu nói, âm vang giữa không khí vắng lặng lạnh lẽo của màn đêm, “Anh ấy không hề nghĩ tới việc anh sẽ là một Omega.”
JungKook liếc nhìn anh như thể cậu có thể nhìn thấu được tất cả những gì anh đang nghĩ, cả hai bỗng dừng lại, không ai có thể đi tiếp nữa, “Hyung” JungKook nói một cách kiên định hơn.
“Em nghĩ anh sẽ là một Omega, Hobi- hyung.”
“Không- “ Hoseok bật khóc khi cơ thể cậu trở nên căng cứng bên dưới Yoongi, cái nóng bừng bừng đã cuốn lấy cậu, cậu nhắm mắt, khẽ rên rỉ tên anh liên tục- “Alpha… alpha…” cảm giác sung sướng đến không thể tả nổi lượn dọc theo cơ thể cậu trai.
Hoseok cảm thấy bản thân bỗng nhiên thật nhỏ bé và mong manh dưới đôi bàn tay to lớn của Yoongi.
Hoseok luôn cảm thấy thật tuyệt ở đấy.
Khi cậu chậm chạp mở mắt thêm lần nữa, khi những cơn sóng khoái lạc đã dịu đi thành những tia nước lăn tăn, Hoseok mới chợt nhận ra cái cảm giác thật tuyệt khi cậu nằm bên dưới đôi mắt nâu đen ấy, đôi mắt sẽ luôn dõi theo cậu như thể Hoseok là người con trai duy nhất còn lại trên thế giới này.
“Tốt lắm, cưng à.” Yoongi khen ngợi và đặt một nụ hôn khác lên chiếc lỗ nhỏ vẫn đang run rẩy, rồi lại hôn lên những vết bầm tím mới toanh, trườn lên để mổ vào đầu ti cương cứng của Hoseok, “Em làm tốt lắm.”
Hoseok vẫn đang ngọ nguậy, lắc đầu để hơi thở có thể đều đặn, cứng cáp hơn, “Em đã sẵn sàng cho anh rồi…” Cậu nói, cố để không đưa tay ra và ôm lấy anh. Cố để không quằn quại dưới những lần đụng chạm của Alpha.
Yoongi bật cười khúc khích, giọng nói thì thầm trầm ấm vang qua cổ họng khi trượt mũi dọc theo cổ người kia, nơi mà tuyến mùi hương của cậu vào một ngày nào đó- sẽ- xuất hiện. “Anh sẽ làm em đau nếu cứ tiếp tục.”
“Em không có yếu như vậy…” Hoseok rùng mình và cảm giác tê rân cực đỉnh với mỗi cái chạm, cố rướn cổ cao hơn cho Yoongi. “Em là Alpha bé nhỏ mạnh mẽ của anh… Em không có yếu như vậy đâu…” Cậu cố gắng, “Em có thể chịu được… em có thể… em hứa rằng em có thể…”
Cậu chỉ đang cố để trả ơn cho Yoongi sau từng ấy năm đã làm một người hyung tốt, đó luôn là cách để Hoseok lí giải cho tất cả sự van xin thiếu thốn của mình.
“Anh biết không, em nghĩ JungKook đã đúng.” Jimin lại tiếp tục luyên thuyên vào buổi tối hôm đó, khi bộ phim đã xong xuôi. Khoảng không gian im ắng giữa họ gần như trở nên thật chói tai và cao vút lên trong không khí.
Hoseok nhắm mắt thật khẽ, tựa đầu vào vai cậu nhóc, cố hít một hơi thật sâu, “Đừng có đồng ý với em ấy chứ, cả em cũng vậy nữa à.” Hoseok thở ra, “Anh không kể cho em nghe những gì em ấy đã nói để em ủng hộ thằng nhóc ấy đâu.”
Jimin cắn môi như bất động trong giây lát, “Anh có nghĩ rằng anh thực sự có thể trở thành_ “
“Đó không phải là việc rằng anh có thể hay không thể-” Hoseok bắt đầu trở nên bực bội, “Mà là anh thực sự không thể là một Omega. Anh không thể Jimine.” Anh nói, giọng anh dịu đi. “Anh không thể.”
Jimin giữ anh thật gần, màn hình tivi đã bắt đầu phai nhạt dần rồi chuyển sang màu đen, để họ lại một mình, ở đó với ánh trăng sáng khẽ chiếu thật lặng lẽ. “Bởi vì anh ấy sao?”
Yoongi lầm bầm, “Đẹp lắm Seok- ah.” Anh khen ngợi, đặt thêm một nụ hôn vào điểm yếu của Hoseok. “Em có thể chiếm được tình cảm của anh nhiều hơn khi trở thành Alpha nhỏ của anh.” Yoongi thở dài khi di chuyển để nằm cạnh cậu, kéo người trẻ hơn lại gần để nằm lên trên người anh. Giữ cậu thật chặt. “Em sẽ trở nên thật mạnh mẽ, và khiến anh mê mệt với cái mông nhỏ xinh xắn đó.”
Hoseok rúc đầu vào ngực anh, cậu nói thật khẽ, “Em xin lỗi…”
Yoongi vuốt nhẹ mái tóc Hoseok về phía sau và ồ, thật an ủi làm sao, cái chạm của anh ấy, “Em không thể tránh khỏi việc em thực sự là một đứa trẻ chậm phát triển*, Seok- ah.” Anh thì thầm, giọng nói bắt đầu trở lại bình thường.
*chậm phát triển ở đây ý là biết được mình thuộc giai cấp nào: Alpha, Beta hay Omega ấy. Kiểu như là tuyến mùi hương cũng như những dấu hiệu để xác định vẫn chưa xuất hiện ấy.
Hoseok thở ra, rồi hít lấy mùi gỗ và xạ hương thoang thoảng ở anh. “Thật không công bằng khi của anh lại xuất hiện sớm như thế… còn em thì đã gần 24…”
“Đừng nghĩ những như thế chứ, những con sói của chúng ta không bao giờ thuận theo thời gian cả.” Yoongi lướt những ngón tay, vò rối mái tóc của Hoseok, “Nhưng khi cái của em cũng xuất hiện…” giọng anh nhỏ dần, vang lên một cách thản nhiên, “Em sẽ giải quyết được tất cả các kì động dục của anh.”
Hai tai Hoseok đỏ tấy lên với những suy nghĩ vừa chạy ngang qua tai cậu, rúc sâu vào ngực Yoongi hơn, “Em sẽ có thể giúp được anh nhiều hơn nữa.” Cậu khẽ thì thầm.
“Đương nhiên là em có thể, và anh cũng sẽ không cần lo về việc sẽ làm em bị thương.” Anh nói thật nhẹ, thật dịu dàng, “Anh sẽ chơi em theo cái cách mà con sói của anh muốn. Không cần phải kiềm chế. Thậm chí có thể xé xác em và bang thật mạnh.”
Tim Hoseok hẫng đi một nhịp, mà có lẽ là hai, “Anh thật sự sẽ làm vậy sao?”
Yoongi gật đầu, khẽ ngân nga, “Tin tốt cho em là kì động dục của anh chỉ xuất hiện mỗi năm một lần thôi.”.Anh nhắm mắt, “Và anh đoán rằng của em cũng sẽ chỉ có một thôi. Thế thì chúng ta chỉ cần sắp xếp và tạm ngưng công việc trong hai tuần.”
Có điều gì đó trong lời Yoongi nói khiến trái tim đang ngập tràn hi vọng của Hoseok xẹp xuống, ước gì chỉ là một chút.
Hoặc có thể là hơn cái một chút ấy một tẹo thật bé thôi.
“Ừm…” Cậu lại nói, một chút do dự, “Nó… sẽ thật kì quặc nếu chúng ta làm thế ngoài kì động dục của anh…”
Yoongi bật cười khúc khích, “Ừm.” Giọng của anh chỉ là hờ hững. Hoàn toàn trái ngược với cái sự mềm mại từ đôi tay của anh đặt nơi Hoseok.
Nó như đánh từng roi vào Hoseok, “Nếu em trở thành một Omeg-“
“Em sẽ không như thế.” Yoongi cắt ngang lời Hoseok, vẫn giữ lại chút trầm mặc, không cảm xúc. “Ít nhất thì em sẽ là một Beta. Tin hyung, anh ta biết rõ những thứ này.”
Hoseok khẽ gật, “Vâng, ừm. Hyung luôn biết.”
“Mà một điều nữa, những tên Omega có tận bốn kì động dục.” Yoongi nói huỵch toẹt ra. Bầu không thay đổi một cách đột ngột, và Hoseok thầm nguyền rủa nguyên nhân lại xuất phát từ chính cậu. “Ai mà có thời gian để nghỉ việc tận bốn tuần? Thật nực cười. Một tên Omega sẽ chẳng bao giờ giải quyết được khi anh đến kì, dù có làm gì đi nữa.”
Hoseok im lặng.
“Anh biết mà, anh ta không phải là một người sẽ nghiêm túc làm bạn- người yêu- bất kể anh là ai hoặc muốn trở thành gì đi nữa nếu anh ta đối xử với anh khác đi chỉ vì bản dạng giới tính của anh.” Jimin nhăn mặt.
“Anh ấy có lí do của mình.” Hoseok ngay lập tức bênh vực, cũng là vào cái đêm đó, tựa sát vào vai Jimin, “Đừng khó tính với anh ấy như thế.”
Jimin khẽ thở dài, “Và anh vẫn không đủ để trở thành lí do để anh ta ngừng làm một tên khốn, trong tất cả mọi thứ?” Jimin nói ngay trước khi Hoseok có thể trả lời, “Em nghĩ là anh biết điều đó. Và rằng anh cũng biết anh sẽ trở thành một Omega tuyệt vời đến như thế nào.”
“Đừng nói như thế nữa Jimin… ” Hoseok trở nên khó chịu, “Anh sẽ không như thế… em biết mà. Anh sẽ không trở thành một Omega.”
Một tiếng gầm gừ trầm thấp như vang lên từ cổ Jimin, chạm vào sóng mũi Hoseok. “Em chỉ không muốn nhìn thấy anh bị tổn thương, Hobi hyung.”
Hoseok hôn khẽ lên ngực Yoongi, “Ngủ thôi, hyung. Trước khi cơn sóng khác của anh lại ập đến.”
Yoongi ngân nga để trả lời, dường như anh đã ngủ gật.
Hoseok cố để ghi nhớ cái cách mà cậu được ôm thật chặt, thật gần, thật nhẹ nhàng. Hoseok cố để khắc ghi từng khoảnh khắc khi cậu nằm gọn trong vòng tay Yoongi, bờ ngực mạnh mẽ và vững chãi mà cậu tựa lên.
Cậu nhắm nghiền mắt, trái tim Hoseok như thắt lại cùng những chiếc gai. Đóa hồng xinh đẹp mà Yoongi ôm trọn vào người, máu đã chảy xiết lấy lồng ngực Hoseok.
Một suy nghĩ, đã trôi vào những lo sợ của Hoseok khi cậu nhắm chặt mắt và để ý thức trôi vào hư vô, một câu trả lời, vào đêm hôm đó với người bạn của cậu. Một câu trả lời.
“Anh nghĩ tất cả đều đã quá muộn rồi, Jimin.”