[Edit] [DaiChuu] Anh Mây (Đám mây hoa anh đào)

Summary

Tác giả: 豚鼠 (Đồn Thử)

Genre
Romance
Author
Vuza
Status
Complete
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
13+

Chapter 1

Khi người ta gặp điều gì đó bất thường, trong vô thức sẽ muốn đi uốn nắn và gọi nó bằng một cái tên đẹp đẽ, “Cứu vớt”.


Dazai chính thuộc loại bất thường như vậy. Hắn ta không có khát vọng tồn tại mà bất cứ sinh vật nào cũng sở hữu, hắn ta thích tự sát. Vì thế mỗi lần hắn biểu hiện khuynh hướng bất thường này, người ta sẽ vô thức muốn cứu vớt hắn. Mới đầu, Dazai cũng rất chờ mong: Nếu quả thật có thể rũ bỏ khát vọng tự sát thì hời thật đấy?


“Ta phải làm gì để anh tiếp tục sống đây?”


“Ta muốn thấy tuyết rơi vào tháng sáu.”


Thế là thiếu nữ từng khẳng định mình sẽ cứu được hắn biến mất.


“Ta phải làm gì để cậu tiếp tục sống đây?”


“Hãy tự tay bắt hai trăm con cua vì ta đi.”


Thế là người đàn ông từng tuyến bố sẽ cho hắn trải nghiệm đủ thú vui ăn uống trên đời từ bỏ.


Nhân loại chính là như vậy, thứ gọi là cứu vớt chẳng qua chỉ muốn làm chút việc nhỏ. Một khi thấy phiền phức, một khi không có khả năng sẽ lập tức phủi sạch banh.


Dazai vẫn tiếp tục sống với khát vọng chết đi ấy.


“Này, cá thu, sao ngươi lại muốn chết?” Chuuya cau màu nhìn hắn. Vị huynh đài lớn lên từ khi ổ chuột, lăn lộn, giành giật từng phút giây với tử thần dường như chẳng hiểu được hành vi này, “Sống không tốt à?”


“Không tốt.” Dazai cười cười, “Ngươi định cứu vớt ta sao, Chuuya?”


Chuuya chăm chú nhìn hắn, cực kì nghiêm túc, hỏi, “Ngươi nguyện ý để ta cứu vớt sao?”


Trái tim Dazai đột nhiên đập nhanh đến lạ, “Nếu anh đào tháng này nở, ta sẽ để ngươi cứu vớt.” Bây giờ là tháng mười hai, trời đông giá rét.


“Được”, Chuuya không chút do dự đồng ý, sau đó hung tợn nói, “Ngươi chờ đó cho ta.”


Từ đó về sau, cậu vô cùng bận rộn, cả ngày chẳng thấy tăm hơi đâu. Tận hai tuần trời.


Một đêm nọ, Chuuya kéo Dazai ra ngoài, còn thần bí dùng mảnh vải đen che mắt hắn lại.


“Sên trần, đừng hòng lừa ta bằng vài đóa đào nở sớm đó.”


“Làm gì có chuyện đấy. Phải cho ngươi xem thứ tốt nhất chứ!”


Dừng một chút, nương theo bước chân hai người, Dazai thầm đoán họ đang tiến về phía công viên. Nơi đó quả thật có một gốc anh đào rất lớn nhưng sáng nay hắn vừa ngó qua, chẳng có bông nào cả.


Bịt mắt được mở ra.


Cây đào trước mắt ngập tràn đóa hoa màu phấn, nhìn từ xa chẳng khác nào cụm mây bồng bềnh mềm mại.


Dazai từng gặp qua vô số đào hoa đẹp mắt, vô số đào hoa lộng lẫy nhưng chưa từng cảm nhận được rung động mạnh mẽ như giờ phút này.


Hiển nhiên, Chuuya cũng nhìn ra được chấn kinh trong lòng Dazai. Cậu đắc ý cong môi nở nụ cười, móc một đóa hoa đào từ túi áo ra, ấn vào tay Dazai, “Cho ngươi nè. Đóa đầu tiên ta gấp đó, xấu muốn chết. Giống hệt ngươi.”


Một đóa hoa đào bằng giấy.


Trên tán cây kia, tất cả đều là hoa đào bằng giấy.


Dazai là kẻ rất thông minh, hắn lập tức có thể tưởng tượng được dáng vẻ người kia lén lút gấp hoa vào ban đêm, rồi lén lút gài lên cây giữa gió trời hôm đông rét buốt.


“Ta có thể cứu vớt ngươi chưa?”


Thiếu niên với mái tóc cam cháy rực rỡ nâng mắt, khẩn trương nhìn hắn.


“Ừ, phê chuẩn, sên trần à.”


Dazai vô thức nâng khóe miệng, nhẹ nhàng luồn đóa “đào hoa” trên tay vào mái tóc mềm mại ấy.



“Dazai tiên sinh, tôi có điều muốn hỏi. Quyển “Anh Vân” (Đám mây hoa anh đào) của ngài, thực chất là một lá thư tỏ tình phải không?”


Nghe thiếu niên tóc trắng vừa cứu mình hỏi vậy, Dazai kinh ngạc nhíu mày, “Sao cậu biết?”


“Trực giác chăng? Tôi cảm thấy niềm vui, tình yêu và khát vọng sống trong “Anh Vân” trào dâng luôn đấy.” Thiếu niên ngượng ngùng gãi gãi gò má, “Nhưng các bạn học chẳng ai tán đồng cả. Họ bảo ngài sao có thể viết mấy thứ tình ái vớ vẩn, rẻ tiền kia chứ.”


“Atsushi Nakajima."


Dazai vỗ vỗ bả vai Atsushi, cười đáp, “Tình yêu không có giá cả, chính vì thế, ta vẫn đang trên chặng đường tìm kiếm nó. Còn nữa, Atsushi, ta thấy ngươi rất có thiên phú, học sáng tác cùng ta không?”


“Dạ?!!”



“Dù có qua bao lâu, đám mây hoa anh đào đêm đó vẫn mãi rực cháy, thiêu đốt tâm trí ta.” - Trích “Anh Mây”.