[Edit] [Akuatsu] Đâm lao thì phải theo lao

Summary

Tác giả: Đồn Thử • Thiết lập thế giới ABO • Có nhắc đến Song Hắc (DaiChuu)

Genre
Romance
Author
Vuza
Status
Complete
Chapters
2
Rating
n/a
Age Rating
13+

Đâm lao thì phải theo lao (1)

Atsushi Nakajima là Omega. Tuy xã hội hiện nay về cơ bản đã không còn kì thị giới tính nhưng vì chịu ảnh hưởng từ những lời đe dọa, răn dạy của viện trưởng khi nhỏ, cậu vẫn luôn tìm cách giấu diếm thân phận thật sự. Cậu không đủ tiền để mua thuốc ức chế cao cấp, chỉ có thể dùng vài loại rẻ tiền đầy rẫy tác dụng phụ không xác định. Dù sao còn ngài hổ, sẽ không xảy ra chuyện gì quá lớn. Sau khi gia nhập tổ trinh thám, Atsushi vẫn duy trì thói quen cũ. Trong một lần đang chuẩn bị thuốc ức chế, cậu xui xẻo bị Dazai phát hiện.


“Thật là, đừng dùng bừa bãi mấy sản phẩm ba không này nữa.” Dazai liếc qua hạn sử dụng, tiện tay ném vào thùng rác, “Tuy ngài hổ có thể phục hồi vết thương nhưng cứ tự mình chuốc lấy khó chịu cũng đâu thoải mái?”


Atsushi bỗng có cảm giác xấu hổ như vừa bị thầy giáo bắt quả tang gian giận trong giờ kiểm tra.


“Ta hiểu được chỗ khó xử của Atsushi rồi, không bằng chúng ta hợp tác đi? Atsushi chưa biết nhỉ, ta là Alpha đó!”


“Hả?” Atsushi kinh ngạc, “Nhưng ngài một mực khẳng định mình là Omega mà!”


Cũng không trách cậu được, Omega cải trang thành Beta, thậm chí Alpha cũng có. Chính cậu là ví dụ sống nè. Beta vì theo đuổi người khác cũng có thể cố tình mua nước hoa tin tức tố để giả dạng, Alpha cùng lắm là vờ làm Beta, tránh dọa Omega nhưng tuyệt đối chẳng ai vỗ ngực tự nhận là Omega cả.


“Tại mọi người chẳng bao giờ nghĩ Alpha sẽ cải trang thành Omega nên ta mãi vẫn chưa bại lộ.” Dazai có chút dương dương tự đắc, “Ngươi là người thứ ba, không, thứ hai biết giới tính thật sự của ta.”


“T-tại sao? Cũng đâu cần thiết lắm. Mặc dù hiện tại xã hội chẳng còn kì thị, thậm chí cảm thấy Alpha rất dã man, không thích hợp xử lý mấy công việc liên quan đến chính trị, nghiên cứu gì đó nhưng Dazai tiên sinh chắc chắn không phải vì lý do này nên mới giả trang.”


“Quả nhiên Atsushi vẫn rất hiểu ta. Nguyên nhân tương đối phức tạp, ban đầu ta định đùa chơi chơi thôi, ai ngờ có người tưởng thật, coi ta như đồ sứ dễ bể. Ta không kịp giải thích, về sau cũng chẳng còn cơ hội…” Dazai vuốt cằm, không nhịn được cười lớn, “Đến giờ, mỗi tháng cậu ta vẫn duy trì nhắc nhở ‘Kỳ phát tình’, còn vòng vo nhắn tin hỏi ta có cần giúp một tay không, sợ ta bị Alpha khác cưỡng ép. Thú vị thật đấy, ta có thể nhắc lại chuyện này cả đời~”


“Ngài làm thế nào mà…”


“Dùng thuốc ức chế. Hiện giờ chẳng ai tin mấy cái tin tức tố dạng xịt nữa rồi. Người khác hỏi thì ta bảo là dùng thuốc ức chế, chẳng ai nghi ngờ cả.”


Hình ảnh ai đó đột nhiên xẹt qua đầu Atsushi, “Akutagawa cũng biết ư?”


Nụ cười Dazai xen vài phần xấu xa, “Đúng rồi. Đây cũng chính là lý do hắn tôn kính ta, dám lấy thân phận Omega hành sự bên ngoài. Còn nữa, sao tự nhiên ngươi lại nhắc đến Akutagawa?”


“Tự nhiên nhớ đến thôi.” Atsushi bị hắn nhìn cứng nhắc cả người, “Không có ý gì đặc biệt đâu. Dazai tiên sinh, ngài đừng trêu chọc ta nữa, hợp tác ban nãy ngài nói là sao?”


“Được rồi, được rồi. Ngươi biết mà, có hai loại đánh dấu tạm thời. Một là cắn vào tuyến thể, kéo dài khoảng nửa tháng sẽ tan. Hai là tiếp xúc da thịt, chỉ cần để chân tay cạnh nhau hai giờ là tạo thành. Thời gian loại sau khá ngắn, chỉ tầm một đến hai ngày, lại phiền phức nên ý người sử dụng. Nhưng ngẫm lại, rất phù hợp với chúng ta.”


Atsushi dần vỡ lẽ, “Ngài muốn chúng ta tiếp xúc da thịt?”


“Đúng nè. Ngày nào chúng ta chẳng gặp nhau ở chỗ làm, dung dăng dung dẻ chút có sao~”


“Vậy có phiền ngài không? Đây là vấn đề của riêng tôi, Dazai tiên sinh chắc chắn sẽ mua được thuốc ức chế cao cấp mà…”


“Atsushi, một cây làm chẳng nên non, ba cây chụm lại nên hòn núi cao. Ta cần một chứng cứ chủ chốt để duy trì thân phận Omega của mình.” Dazai chỉ chỉ vào tuyến thể, “Ví dụ như mùi tin tức tố.”


“Ngài muốn nhiễm tin tức tố của tôi ư?”


“Nhanh thế đã hiểu rồi.” Dazai vươn tay ra, “Hợp tác vui vẻ nhé?”


Tốt rồi, đứng cạnh người đàn ông này luôn khiến kẻ khác an tâm.


Atsushi đưa tay nắm lấy.


Sau khi hoàn thành một nhiệm vụ tốn chút thời gian, Atsushi đã ngửi được mùi trà xanh thoang thoảng trên người mình. Mặc dù cậu muốn tranh thủ tìm Dazai làm thêm chút tiếp xúc da thịt nữa nhưng mọi người đang ăn mừng, đột nhiên rời đi sẽ gây chú ý. Đột nhiên rời đi cùng Dazai sẽ còn gây chú ý hơn nữa… Akutagawa và Chuuya đều ở đây.


Đè xuống bất an trong lòng, Atsushi bồn chồn uống một ngụm trái cây, thầm cầu nguyện mọi người xung quanh nghĩ đây là tin tức tố của Dazai.


Bỗng, bên người cậu xuất hiện một bóng người, Atsushi không quay đầu cũng biết đó là ai.


“Trên người ngươi có hương vị của Dazai tiên sinh.”


“Không hổ là chó điên, mũi thính thật.”


“Ta chỉ trần thuật sự thật thôi, ngươi bực cái gì?”


Atsushi tiếp tục cúi đầu, nhìn chằm chằm nước trái cây, “Không bực. Hình như cái gì ngươi cũng nhìn thành tin tức tố Dazai tiên sinh.”


“Đâu có. Tại hạ sẽ không nhận lầm tin tức tố ngài ấy.”


Mẹ nó, rõ ràng bình thường nói chuyện toàn tức chết người, giờ nhắc đến Dazai, càng muốn nổi khùng hơn nữa.


Có thể vì tâm tình lên xuống thất thường, Atsushi cảm thấy mùi trà xanh trên người mình đậm lên rồi.


“Ngươi qua lại với Dazai tiên sinh sao?”


“Không. Ngươi biết Dazai tiên sinh thích ai mà, ngoại trừ người ấy, tất cả đối với ngài đều là mây trôi gió thoảng. Cứ nhiễm tin tức tố kẻ khác là đang qua lại à? Trên người ngươi cũng có mùi rượu đấy, chẳng nhẽ ngươi…”


“Ta uống rượu.”


Atsushi quên khuất mất Akutagawa lớn hơn mình hai tuổi, mặc dù cách cư xử đó chẳng khớp với tuổi thật hắn ta chút nào.


“Yên tâm, trên người ta có mùi tin tức tố của Dazai tiên sinh vì mỗi ngày đều làm việc cùng nhau thôi.”


“Nhưng người khác đâu có đâu?”


“Ngươi biết mà, Dazai tiên sinh không thích bị truy hỏi...”


Trong không khí dần tràn ngập mùi húng quế thoang thoảng, Atsushi thầm giật mình, không ổn. Người này bình thường buồn vui chẳng rõ, rượu vào rồi thì trời mới biết sẽ làm gì.


Nếu được quay ngược thời gian, có cho tiền Atsushi cũng chẳng dám dẫm lôi nữa.


Cậu đã sẵn sàng chạm mặt La Sinh Môn, kết quả Akutagawa chỉ nhìn Atsushi chằm chằm trong chốc lát, rồi đột nhiên siết chặt cổ áo cậu, vạch xuống, nghiêng đầu hung hăng cắn một cái.


Atsushi hoàn toàn không kịp phản ứng.


Cậu vội vã đẩy Akutagawa ra, bưng kín nơi còn hằn dấu răng đau nhức, run rẩy chỉ tay về phía hắn, thật lâu không nói nên lời.


“Sao lại làm vẻ mặt đó?” Akutagawa không hiểu vì sao Atsushi tức giận tới vậy, “Ngươi là Beta mà? Cắn chút có sao?”


“Còn ngươi con mẹ nó là chó à, Akutagawa!!!”


Dưới ánh trăng bạc, La Sinh Môn và hổ trắng quần nhau túi bụi, phá bung cả bữa tiệc ăn mừng.


...


Đau chết mất…


Atsushi xoay ngang xoay dọc trước gương, nghiến răng nghiến lợi ngắm nghía vết thương kia.


Nhưng điều làm cậu khó chịu nhất là khoảng khắc Akutagawa xé rách làn da, trong nháy mắt, thân thể cậu bỗng cảm thấy vui vẻ.


Hỏng bét, rõ ràng chỉ vì Akutagawa uống rượu, cộng thêm tin tức tố của Dazai trên người cậu nên mới chịu nói chuyện mà Atsushi lại đắc ý không thôi.


Mất mặt quá.


“Ai da, tên này cắn mạnh thật đó.” Dazai cảm thán, rượu sát trùng trên tay đổ chẳng lưu tình khiến cậu nhe răng trợn mắt, “Ta cảm thấy Akutagawa muốn cắt đứt cổ ngươi không bằng.”


“Sao ngài b… Thôi, coi như tôi chưa nói gì.”


“May mà hắn tưởng ngươi là Beta, vị trí hơi lệch, lên trên chút thôi là trúng tuyến thể rồi đấy.” Dazai thuần thục cuốn băng lại, “Nhưng ngươi dùng khả năng tự chữa của ngài hổ được mà? Sao không để nó tự tiêu biến?”


Atsushi bực bội sờ lên băng vải, “Có trời mới biết. Ngài hổ cũng ghét bỏ nước miếng của hắn không chừng.”


Dazai thả người xuống ghế sofa gần đó, “Nhưng Atsushi, ngươi không định tìm Alpha cố định à? Cắn luôn sẽ tiện hơn nhiều.”


“Omega giống ta… Sẽ chẳng có Alpha nào muốn đâu.”


“Bậy nào.” Dazai vỗ đầu cậu, “Nói vớ va vớ vẩn. Việc chúng ta đang làm chỉ là trì hoãn thời gian thôi. Thế này đi, đợi đến khi giới tính thật của chúng ta bại lộ, nếu như phản ứng của cậu ấy… Nếu như phản ứng của con sên kia không làm ta phận lòng thì ta nghĩ, mình sẽ làm gì đó tích cực chút. Atsushi, ngươi cũng đi làm mấy điều tích cực đi.”


“Dazai tiên sinh, tôi cảm thấy hình như ngài lại ấp ủ kế hoạch gì đấy rồi?”


“Tưởng tượng thôi.” Dazai cười ranh mãnh, “Nhưng để ta giúp ngươi hẹn Akutagawa ra quán cà phê dưới lầu gặp mặt nhé. Chuyện tối qua nhìn thế nào cũng là lỗi của hắn, ta để hắn đến giải thích với ngươi.”


Atsushi đứng vụt lên, “Dazai tiên sinh!”


“Đừng nóng giận nha, phản ứng của hắn nhất định rất thú vị.” Dazai ý vị thâm trường liếc băng vải trên cổ Atsushi, “Ta nhìn mãi mà chẳng ra tâm tình đứa trẻ này.”



Sau khi Atsushi hoàn thành tiếp xúc da thịt, Akutagawa đã đến sẵn, đang ngồi tại một vị trí gần cửa sổ, trước mặt còn đặc một ly cà phê nóng hổi. Hít sâu hai hơi ổn định cảm xúc, cậu bước đến, ngồi đối diện hắn.


Ánh mắt Akutagawa lia đến mặt cậu, rồi lướt xuống băng vải bên dưới, “Dazai tiên sinh băng bó cho ngươi?”



“Thích thì để ta cắn ngươi một cái, xong ngươi cũng được băng bó thôi.”


“... Các ngươi, không qua lại thật à?”


“Thật mà! Ta lừa ngươi làm gì!” Atsushi cảm thấy dù cậu có nói thế nào, Akutagawa cũng không hiểu. Cuộc thảo luận lại chuẩn bị quay lại tình cảnh tối qua, “Xin lỗi mau lên, ta còn phải về giúp Dazai tiên sinh xử lý công chuyện, không ngài ấy lại mò ra sông tự sát.”


Akutagawa cúi đầu nhấm một ngụm cà phê, lúc mở miệng ngữ khí có vẻ rất vi diệu, “Ta từ chối.”


“Từ chối?”


“Ngươi nên cảm thấy hãnh diện đi, người hổ. Ngươi là người đầu tiên khiến ta dám cả gan làm trái lệnh tiên sinh đấy.” Akutagawa buông người ra sau, dựa lưng vào ghế, đáy mắt ngập trào phúng, “Ta sẽ không xin lỗi đâu.”


Atsushi bị bộ dáng của đối phương làm cho kinh ngạc, “A? Nếu ta không lầm thì người bị chó cắn hôm qua là ta mà? Sao ngươi vẫn có thể kiểu ngạo thế này, hả?”


“Từ từ đã, không phải ta muốn cắn ngươi. Là do bản năng Alpha đột nhiên quấy phá thôi, không phải lỗi của ta.”


“Ha! Đây mà là tiếng người à?” Logic này khiến Atsushi bật cười, “Bản năng của ngươi không phải một bộ phận của ngươi ư? Đến bản năng còn không kiểm soát được, ngươi xem, khác nào thú vật không chứ?”


Bầu không khí đang giương cung bạt kiếm thì cô chủ kịp thời bưng lên một ly sữa bò nóng. Atsushi nhìn nụ cười dịu dàng của cô, không muốn phá banh quán cà phê người khác nên miễn cưỡng đè ngọn lửa tức giận trong ngực xuống, uống một ngụm sữa, cảm thấy dễ chịu hơn, “Được rồi, coi như ngươi không kiểm soát được bản năng đi. Nhưng tại sao ngươi lại cắn một tuyến thể của Beta? Vì tin tức tố của Dazai tiên sinh sao? Vậy lần sau ta phải cẩn thận rồi.”


Akutagawa là kẻ không biết nói dối, nên do dự một lúc mới trả lời, “Không hẳn…”


“Rồi, ta hiểu rồi. Ngươi tự hỏi cớ gì tin tức tố của Dazai tiên sinh lại xuất hiện trên người gã hổ kia, ta dựa vào cái gì, đúng không???”


“Chắc thế… Nhưng không phức tạp như ngươi nói. Ta thích hương vị tin tức tố đó, vừa nghĩ nó đọng trên người ngươi tự nhiên rất bực bội, muốn cắn ngươi.”


Atsushi sém chút nữa phun sữa trong miệng ra.


Không thể nào, Akutagawa chắc chắn chịu ảnh hưởng bởi tin tức tố Dazai nên mới thấy trà xanh đắng chát ấy dễ ngửi.


Vết cắn trên cổ lại ẩn ẩn đau. Atsushi nhịn không được đưa tay bưng kín nơi đó, cho dù cách lớp băng vải, cậu cũng cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng.


Akutagawa nhìn theo tay hắn, buông ly cà phê xuống, dường như cà phê bên trong chẳng hề giảm bớt, “Ngươi ghét bị ta cắn đến vậy sao?”


“Nếu như ta đột nhiên xông đến cắn chặt tuyến thể của ngươi không báo trước, ngươi có dùng La Sinh Môn chọc ta thành cái sàng không?”


“Có.”


“Thì vậy.”


“Tức là nếu ta nói với ngươi trước, báo là ta muốn cắn ngươi thì ngươi sẽ không ghét ư?”


Logic gì vậy! Rốt cuộc những năm đó Dazai tiên sinh đã lăn lộn tên nhóc tội nghiệp này thành dạng gì rồi?!


Atsushi chẳng muốn ở lại nữa, dù sao cậu và Akutagawa không nói cùng một ngôn ngữ. Lạ là, vết thương trên cổ kia ngày càng khó chịu, cậu hoài nghi cồn trong miệng hắn dính vào rồi, đang đánh nhau với bọn vi khuẩn. Còn cả tin tức tố thoang thoảng nữa chứ, càng nghĩ càng bực bội.


Đây là hương vị cậu không bao giờ có được.


“Ta về tổ trinh thám trước đây. Yên tâm, ta sẽ không mách với Dazai tiên sinh đâu. Lần này ta nhớ kĩ, nhất định sẽ tìm cơ hội trả ngươi cả gốc lẫn lời!”


Ném cho hắn một câu cụt lủn, mặc kệ phản ứng Akutagawa, Atsushi nhanh chân rời đi. Tên kia là người có tiền, thanh toán chút này đâu thành vấn đề.


Đợi đến khi cậu trở lại tổ trinh thám, Dazai đã ngạc nhiên đợi sẵn, sau đó vươn tay, thật thà xua xua.


“Ừm… Atsushi, hiện giờ ngươi đừng vào vội.” m thanh Dazai có chút ý cười nín nhịn, “Đã bảo đừng dùng mấy sản phẩm ba không rồi mà? Giờ trông ngươi như sắp đến kỳ phát tình ấy.”


Đầu gối Atsushi mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp trên mặt đất.


Ký ức dần đổ về, Atsushi rất ít khi phát tình, tất cả đều nhờ phát minh thuốc ức chế vĩ đại nhưng mỗi lần đều lướt qua cực nhanh, chẳng chút khoái hoạt. Chuyện cậu sử dụng thuốc ức chế kém chất lượng không phải ngày một ngày hai, tại sao hết lần này đến lần khác nhấp nghé ranh giới đó?


Hương vị nhàn nhạt thoảng qua mũi cậu.


Cậu là con người, có thể đè nén tâm tình nhưng sao khống chế được bản năng. Vậy khác nào Akutagawa vừa bị chế nhạo tối tăm mặt mày khi nãy chứ?


Dáng vẻ Dazai rất khổ não, “Làm thế nào bây giờ? Dù ngươi chắc chắn không thể bị Alpha khác chiếm tiện nghi, ta cũng không thể bỏ ngươi ở đây được. Vào trong tổ trinh thám sẽ bại lộ ngay, dù Ranpo đã sớm phát hiện rồi…”


“Không hổ là Ranpo tiên sinh.” Atsushi sờ soạng cổ, “Dazai tiên sinh, ngài không sao chứ?”


“Còn tốt, còn tốt. Mafia Cảng trước kia từng huấn luyện phương diện này, lỡ đang choảng nhau mà bị tin tức tố của kẻ thù ảnh hưởng thì chết dở. Bây giờ vẫn đang trong phạm vi có thể chịu được, để ta tìm người chăm sóc ngươi.”


Điện thoại Dazai vang lên, hắn liếc vào màn hình, biểu cảm lập tức trở nên nghiền ngẫm. Atsushi bỗng có sự cảm không lành, “Ai gọi đó?”


“Trật tự chút nhé, Atsushi.” Dazai nhận cuộc gọi, “Alo, Akutagawa hả? Thế nào rồi?”


“Dazai tiên sinh, tại hạ còn ở dưới quán cà phê, hình như ngửi được mùi tin tức tố của ngài. Xin hỏi…” Akutagawa hơi do dự, “Ngài tới kỳ rồi sao?”


Lần này Atsushi xấu hổ tới nỗi không thẳng người được.


“Ừm…” Dazai cố ý đè giọng xuống, “Không biết có chuyện gì, rõ ràng đâu phải hôm nay…”


“Cần tại hạ hỗ trợ không?”


Omega đang phát tình thì một Alpha giúp được cái gì!


Atsushi tức giận nhìn chằm chằm điện thoại.


“Không sao, ta có Atsushi rồi.” Dazai ngồi xổm xuống, ngang với Atsushi, “Cậu ấy sẽ giúp ta. Hẳn là ngươi đã nhận ra rồi, gần đây trên người hắn đều là tin tức tố của ta, thật là không khéo nha…”


Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi nhàn nhạt trả lời, “Ta biết rồi.”


Dazai hướng di động về phía Atsushi, “Akutagawa, ngươi muốn nói chuyện với Atsushi một lúc không…”


Chưa kịp tạm biệt, đối phương đã lập tức cúp máy.


Dazai nhìn điện thoại đang phát ra từng hồi tút tút dài, không nhịn được bật cười, “Không được rồi, thú vị quá. Giống hệt với khi bắt nạt con sên kia ấy!”


“Thật là…” Đầu óc Atsushi bắt đầu mơ hồ, “Tôi nghĩ, tốt nhất Dazai tiên sinh cứ tìm một cái xích, trói tôi lại đi.”


“Đừng lo, ta vừa liên lạc với một người khá đáng tin rồi, hắn sẽ mau đến thôi. Đêm nay ngươi cứ trú tạm ở nhà hắn, về sau gặp tình huống này cứ tìm hắn là được.”


“Ừm… Dazai tiên sinh, định lực của ngài tốt thật đấy…”


“Mafia Cảng huấn luyện rất nghiêm khắc. Năm đó Akutagawa được ta đích thân huấn luyện nên năng lực nhẫn lại còn mạnh hơn cả ta nữa.”


“?”


“Hắn chấp hành nhiều nhiệm vụ như vậy, gặp qua không ít sự cố, thậm chí đối thủ còn cố tình sử dụng Omega tới kì phát tình nhưng đều không lay chuyển nổi hắn.”


“Tại sao… Giờ ngài mới nói chuyện này?”


“Atsushi… Ngươi ngốc quá đi.” Dazai chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, lắc đầu, “Ta thật sự rất lo lắng, không có ta thì Akutagawa và ngươi phải làm sao đây.”


Atsushi đang muốn tiếp tục gặng hỏi thì dưới lầu truyền đến tiếng ồn ào, sau đó cả người nhẹ bẫng.


???


Cậu an vị sau yên xe gắn máy của Chuuya.


“Dazai nói cậu phát sốt, vì kỳ phát tình của hắn sắp tới nên không chăm sóc cậu được, những người khác lại đi làm nhiệm vụ hết rồi.” Chuuya rồ tay ga, vọt thẳng ra ngoài, “Cứ đến nhà ta ở tạm một đêm đi.”


Atsushi bị gió thổi ngập mồm, chỉ có thể nhẹ nhàng gật đầu. Đợi đến khi tới nhà Chuuya, cậu có cảm giác đầu óc cũng bay theo.


“Cậu cứ ngủ đại đi, dù sao bình thường ta cũng không dùng giường.” Chuuya cởi áo khoác, không hiểu sao không bỏ mũ xuống, “Sốt rồi muốn ăn gì? Cháo à?”


“À thì… Chuuya tiên sinh, ngài thấy ta sốt thật sao?” Căn phòng nhanh chóng ngập tràn mùi lá trà.


“Không phải hả?” Chuuya ngơ ngác, “Mặt ngươi đỏ như vậy, nói chuyện thì lắp ba lắp bắp, không phát sốt thì là gì? Ngươi là Beta, đâu phải Omega, làm gì có kỳ phát tình?”


Sao lại thế này?


Atsushi cẩn thận thăm dò, “Chuuya tiên sinh, ta xin phép mạo phạm chút. Ngài… không ngửi thấy tin tức tố ư?”


“Đại loại thế.” Chuuya móc một hộp cháo ăn liền từ tủ lạnh ra, “Lúc đầu ta không có mấy cái phân chia giới tính ABO gì đó, đương nhiên không ngửi được tin tức tố. Ngươi ăn được hải sản không? Chỗ ta chỉ có cháo hải sản thôi.”


“Được.” Atsushi thật sự muốn biết Dazai làm sao lừa gạt được gã lâu thế này. Dù sao trước kia hai người cũng là đồng đội, cùng ăn cùng ở, sao Chuuya có thể không phát hiện chứ?


“Ừ.” Chuuya ném hộp cháo vào lò vi sóng, “Vì ta không ngửi được tin tức tố, cũng chẳng có kì phát tình nên mọi người đều cảm thấy ta là Beta.”


“Ngài nói cho ta không sao chứ?”


“Không sao, cũng đâu phải bí mật gì. Chỉ là chẳng ai hỏi mà thôi.” Chuuya nhún vai, dường như thật sự không quan tâm, “Mọi thứ đều rất tiện lợi, chỉ là không ngửi được tin tức tố của Dazai thôi. Ta muốn xem, rốt cuộc thứ đó thối đến mức nào.”


Chuuya chưa từng ngửi qua tin tức tố của Dazai, hẳn là…


Ý nghĩ của cậu bị chén cháo nóng nghi ngút cắt ngang. Ngẫm lại, ngoại trừ ly sữa bò kia, cả ngày Atsushi chưa ăn gì rồi. Nhận lấy, nói một tiếng cảm ơn rồi cậu vùi đầu vào chén cháo, bắt đầu ăn.


Có lẽ cảm thấy trong phòng tràn ngập tin tức tố của mình nên cảm giác thiếu an toàn dần tan biết. Chỉ cần không có hương vị của người kia, kỳ phát tình của cậu sẽ mau qua thôi.


Kết quả đêm đó Atsushi và Chuuya cùng nhau cày một lèo hết sạch cả bộ Harry Potter.


Không nghĩ đến người đó, không nghĩ đến vết thương trên cổ, mùi tin tức tố trong phòng dần nhạt đi.


Cậu không biết đây là may mắn hay bất hạnh nữa.


Thể lực Chuuya tốt thật, cày đến tập thứ bảy thì trời vừa kịp sáng. Vì kỳ phát tình ảnh hưởng nên Atsushi thức trắng đêm, giờ đây mí mắt cũng chẳng nhấc lên nổi. Ngược lại, tinh thần Chuuya lại cực kỳ sảng khoái. Gã xác nhận Atsushi không cần ăn sáng bèn vui vẻ đến Mafia Cảng, giữa trưa sẽ đem cơm về.


Tốt bụng quá đi! Ai mà ngờ đây là cộng sự trước kia của Dazai, cấp trên của Akutagawa cơ chứ!


Chờ người tốt bụng khuất bóng, Atsushi tiếp tục mệt mỏi co quắp trên ghế sofa mê man. Nếu trong kỳ phát tình, Omega tiến hành giao hợp thì sẽ kết thúc tương đối nhanh nhưng cậu vẫn chọn cách tự mình chịu đựng. Dù sao cũng quen rồi.


Không biết qua bao lâu, tiếng cửa mở quen thuộc vang lên. Theo lễ phép, dù toàn thân đều chẳng còn chút sức lực nào nhưng Atsushi vẫn cố gắng nhỏm dậy, dụi dụi mắt, “Ngài về rồi hả…”


Akutagawa ngây người đứng trước cửa.


“Sao lại là ngươi?!” Atsushi vô thức rơi vào trạng thái chiến đấu, “Chuuya tiên sinh xảy ra chuyện gì rồi sao?”


“... Không có. Thủ lĩnh có nhiệm vụ mật, cần ngài chấp hành gấp nên muốn ta đưa cơm cho ngươi.” Akutagawa tiện tay ném một bọc đồ ăn đến, “Ta mua đại thôi, ăn đi.”


Nhìn mỹ vị lấp lánh trong bao, Atsushi cũng chẳng có chút khẩu vị gì. Kỳ phát tình ban đầu sẽ khiến vị giác tê liệt, chớ nói đến việc trước mặt còn có người kia.


“Được, đồ ăn đến tay ta rồi, ngươi đi được chưa? Thấy ngươi đứng đây ta nuốt không trôi.”


Akutagawa che mũi, nhẹ giọng ho khan hai lần, “Ta...hiểu rồi.”


“Hiểu gì?”


La Sinh Môn đột nhiên lao đến, xé tung băng vải trên cổ cậu rồi nuốt sạch.


“Ta không muốn trên người ngươi xuất hiện đồ của Dazai tiên sinh.”


“... Ngươi đừng tưởng hiện giờ ta không tiện nên không đánh lại được ngươi.”


Ngoài mùi vị trà xanh nồng đậm, trong không khí bắt đầu xuất hiện khí tức khác.


“Akutagawa… Tin tức tố của ngươi vị gì vậy?” Atsushi che mũi, “Sao lại… nồng thế.”


“Không hổ là ngươi, chẳng biết gì cả.”


La Sinh Môn cuốn kín nửa mặt Akutagawa, giống như đeo cho hắn một cái mặt nạ. Đầu Atsushi đầy dấu chấm hỏi.


“Ngươi hôm nay lạ lắm nha, Akutagawa.”


“Này là lỗi của ta à?”


“Không phải sao? Chẳng nhẽ là lỗi của ta.”


Akutagawa không nói tiếp, lại cố chấp lật về chuyện xưa, “Vậy ta hỏi lại lần nữa, quan hệ của ngươi và Dazai tiên sinh là thế nào?”


Tai Atsushi đã nghe vấn đề này đến đóng kén, “Cấp trên cấp dưới! Ngươi thích Dazai tiên sinh thì tự mình theo đuổi đi, cứ hỏi ta làm gì?!”


Sóng triều đột nhiên tập kích cậu.


Atsushi lập tức che miệng lại, không muốn phát ra âm thanh kì quái. Cậu mới không phải Akutagawa, để bản năng chi phối. Đương nhiên, cũng một phần vì bản năng cậu đang khao khát hắn.


Để Akutagawa phát hiện điểm ấy không bằng giết cậu đi.


Chân mày Akutagawa chau lại, phảng phất có thể kẹp chết một con ruồi. Hắn chậm rãi lui về sau, không nói không rằng, cấp tốc đóng sầm cửa lại.


Rốt cuộc tên này bị sao vậy???


Ham muốn khó khăn lắm mới dịu xuống lại bị Akutagawa khơi dậy, Atsushi chỉ có thể rên rỉ siết chặt chăn mền, cầu nguyện tin tức tố của Akutagawa nhanh chóng tan đi.



Atsushi bị âm thanh cạy khóa đánh thức. Cậu khiếp sợ nhìn Dazai đeo khẩu trang, tự nhiên ngồi vào ghế sofa bên cạnh.


“Dazai tiên sinh, ngài đang… xâm phạm trái phép à?”


“Ta có chìa khóa mà, nhưng cạy ra nhanh hơn.” Dazai kéo khẩu trang xuống, hít nhanh một cái rồi lại đeo vào, “Mùi húng quế… Akutagawa đến hả?”


“Ừm, hắn thật sự có bệnh, đột nhiên dùng La Sinh Môn che kín mặt rồi chạy mất.” Atsushi yên lặng ghi nhớ cái tên húng quế này, định bụng khi về sẽ tra mạng xem sao, “Ngài đến làm gì?”


“Chuuya nói ngươi mãi chưa ‘hạ sốt’, không đành lòng nhìn ngươi chịu khổ nên muốn ta tìm chút biện pháp.” Dazai móc từ túi áo ra một ống tiêm, “Ta da. Muốn kết thúc kỳ phát tình nhanh thì chỉ có thể đánh dấu hoặc thông qua tuyến thể. Ta cố gắng nửa ngày, cuối cùng cũng phun được 5ml nước bọt, miệng khó chịu chết rồi.”


Atsushi lập tức che kín cổ, “Tôi không muốn! Vừa nghe đã ghê hết cả người.”


“Tổn thương quá đi. Chúng ta đều biết tuyến thể thực chất chính là nước bọt hòa cùng tin tức tố, sinh ra phản ứng mà. Dùng kim tiêm còn vệ sinh hơn, ngươi không khó chịu à?”


Do dự một lúc, cuối cùng, Atsushi cũng vượt qua chút rùng mình nơi nội tâm, thả tay xuống, “Được rồi… Nhưng nếu có người hỏi tại sao trên người tôi có tin tức tố của ngài thì sao?”


“Không sao đâu. Ngươi không nói thì chẳng ai biết cả, cùng lắm…” Tròng mắt Dazai linh hoạt đảo một vòng, “Bảo là trên đường bị một Alpha biến thái cắn tuyến thể. Vấn đề này cũng không hiếm lắm, tháng nào báo chẳng nhắc qua. Dù sao ngươi phát sốt nên thân thể suy yếu, không ai nghi ngờ đâu.”


“Được.” Atsushi để lộ bên cổ không bị thương ra, “Dazai tiên sinh nhẹ tay xíu, tôi…”


Chóp mũi cậu nhanh chóng đầy ắp mùi hoa quế. Atsushi vô thức che mũi lại nhưng mùi hương đó chảy xuôi theo tĩnh mạch, can bản vô thức chống cự. Mùi hoa quế nồng đậm khiến cậu chóng cả mặt, Atsushi cảm thấy, tin tức tố của Akutagawa vẫn dễ ngửi hơn nhiều.


“Dazai tiên sinh… Ngươi là Alpha mà sao tin tức tố còn nồng hơn cả Omega thế!”


“Cho nên ta mới không muốn người khác ngửi được.” Dazai thở dài, “Không định kể đâu nhưng năm mười lăm tuổi, tiền thủ lĩnh từng đặt ta trong văn phòng như một thứ hoa thơm cỏ lạ đấy. May mà về sau hắn chết rồi.”


Mặc dù vẫn rất nồng nhưng kỳ phát tình dần rút đi, tạm thời, coi như Atsushi hài lòng.


Dazai vỗ vỗ bả vai Atsushi, thấm thía nói, “Tạm thời ngươi đừng gặp Akutagawa vội.”


“Hả? Tại sao?”


“Một khi Alpha muốn cắn cổ người khác là biểu đạt cho mong muốn đánh dấu kẻ này. Đây là bản năng mấy vạn năng, ăn vào trong máu chúng ta rồi nên đại bộ phận Alpha đều có mong muốn cắn cổ nhất định. Nhưng Akutagawa lại khác. Đêm đó rõ ràng hắn biết ngươi là Beta, còn biết tin tức tố thoang thoảng kia thuộc về ta mà vẫn nghiêng đầu cắn ngươi dù chẳng có dục vọng tác động. Bản năng hắn khát vọng ngươi.”


“... Xin ngài đừng nói hươu nói vượn một cách nghiêm trang thế.”