[Edit] [BJYX] Cối xay gió màu trắng

Summary

Không định đăng lên đây đâu nhưng cay cú quá. Đã thức canh giờ cho đúng sinh nhật bạn Tiêu thỏ rồi mà Facebook như 🤞, chẳng vào đượccc

Genre
Romance
Author
Vuza
Status
Complete
Chapters
1
Rating
n/a
Age Rating
13+

Chaper 1

Tác giả: 不思量 (Không Nghĩ Suy)


1.

Tôi là Vương Nhất bác.

Hình như tôi đã quên gì đó rồi.

Tôi xuyên qua một vùng đất ngập tuyết, chân trời xa xa đỏ bừng. Xa đến vậy… Tôi vừa chớp mắt, đập vào mi đã là một mảng rừng rậm. Tim tôi bắt đầu không khống chế nổi, đập liên hồi. Tôi đang đuổi theo thứ gì vậy?

Tôi không biết.

"Chiến ca! Đệ đệ yêu anh!"

Ai? Ai đang nói chuyện?

Là âm thanh của tôi.

Tại sao tôi lại khoác trường sam trắng muốt, tay cầm kiếm, tóc cũng thật dài?

"Vương Nhất Bác, sinh nhật vui vẻ nha Vương Nhất Bác!"

Ai đang chúc mừng sinh nhật tôi vậy? Anh…là ai?

"Anh lớn hơn em sáu tuổi đó!"

"Em định đi mấy ngày? Em đừng đi, đừng đi vội mà..."

Tôi muốn đi đâu?

"Chưa bắt đầu hả? Em nói Bất Dạ Thiên chưa bắt đầu ư? Đồ xấu xa."

Tôi...là người xấu sao? Nhưng tôi chưa tình thích ai mà…

Không đúng, từng thích rồi. Rất thích, rất rất ưa thích.

Thích đến nỗi, cứ nghĩ đến lại đau lòng.

Thế nhưng tôi không nhớ gì cả.

Anh ấy là ai?

"Vương Nhất Bác, anh không phải Ngụy Anh, em cũng không phải Lam Trạm, tỉnh lại đi."

Tôi biết, anh không phải Ngụy Anh, tôi cũng không phải Lam Trạm, anh là ai?

"Vương Nhất Bác, buông bỏ thôi. Anh không yêu em."

Sao anh không yêu tôi nữa?

"Em đi đi, xin em đấy!"

Đừng khóc mà, sao anh lại khóc?

"Em không đi, anh đừng đẩy em ra mà…!"

Là tôi đang nói chuyện, hình như có chút khổ sở.

"Em cần anh sao?"

"Em cần."

"Vĩnh viễn sao?"

"Vĩnh viễn."

Tiêu Chiến, vĩnh viễn.

Là Tiêu Chiến!

"Vương Nhất Bác! Vương Nhất Bác! Tỉnh lại mau!"

Ai đang lay tôi vậy? Chóng mặt quá…


2.


Tôi là Tiêu Chiến.

Bạn trai tôi thật ngốc.

Ừ, cực ngốc.

Thích tôi từ năm hai mươi tuổi lận. Khi ấy thằng bé còn nhỏ, sao có thể giấu diếm được chứ.

Tôi hơn thằng bé tận sáu tuổi liền, thế mà cậu ấy không chê tôi già.

Tôi rất sợ hãi.

Sợ hãi tình yêu của thiếu niên quá cháy bỏng, quá ngắn ngủi.

Tám năm trôi qua, cậu ấy càng yêu tôi, tôi cũng thế. Tôi bèn vững tin, đời này, nhất định là cậu ấy.

Tôi từng đẩy thằng bé ra, vì chính mình không thể cố gắng. Vì chính mình nhát gan không dám đối mặt tình yêu đột nhiên chớm nở. Cũng bởi vì, đủ mọi phong ba bão táp cuộc đời. Tôi cố ý đẩy cậu ấy ra để thằng bé có thể đuổi theo giấc mộng riêng biệt. Tôi tàn nhẫn dối lòng hai tiếng "không yêu", nhưng cậu ấy vẫn không trách tôi. Cậu ấy ôm chặt tôi, nói cần tôi, vĩnh viễn cần tôi.

Chúng tôi từng mượn vai nhân vật biểu lộ chút tình cảm, từng đối mặt không ít trào phúng và chất vấn từ phía dư luận. Thằng bé nói, tình yêu, chỉ cần hai người là đủ.

Cho nên hiện tại khi cậu ấy té xỉu, tôi là người duy nhất ở cạnh. Tình yêu, chỉ cần hai người là đủ.

Ngay đêm trước sinh nhật tôi, thằng bé đã đặt vé đến Iceland, chính thức cầu hôn rồi. Cũng tại tôi đồng ý nên xoay người, đụng vào tán cây té xỉu.

Cho nên tôi mới nói, bạn trai trai của tôi thật sự rất ngốc nghếch. Cực ngốc nghếch.

3.

"Chiến caaaaaaaa~ Em gặp ác mộng."

"Sao vậy?"

"Tự nhiên mơ thấy anh không cần em nữa."

"... Chỉ là mơ thôi mà."

"Em không biết đâu, em khó chịu quá. Đầu cũng thật đau."

"Vậy mau cúi xuống anh xem nào, xem có hỏng chỗ nào không..."

"Bảo bối hôn em một cái mới đỡ cơ!"

"...Vương Nhất Bác!"

"Sao anh nỡ to tiếng với em? Em không phải cún con của anh à?"

Tiêu Chiến bắt đầu cảm thấy hối hận. Lúc cầu hôn lỡ mồm nói nhăng nói cuội, cái gì mà "Em muốn vĩnh viễn làm cún con anh yêu" chứ?! Anh nâng trán thở dài.

"Em chờ chút, để anh báo cha mẹ một tiếng đã. Không họ lại lo lắng."


Tiêu Chiến đóng cửa phòng ra ngoài gọi điện thoại, Vương Nhất Bác dỏng tai lên nghe tiếng nói chuyện loáng thoáng, hít sâu một hơi.

4.

Mùng 4 tháng 10, Weibo bạo.

Vương Nhất bác: 2026, chuẩn bị xong chưa @ Tiêu Chiến

Kèm theo một đôi nhẫn.

Vừa cúp máy phía cha mẹ, điện thoại Tiêu Chiến đã nhanh chóng bị quản lý oanh tạc.

Im lặng rất lâu.

"Tôi biết rồi, để xem đã."

Vương Nhất Bác nhếch miệng, suy nghĩ xem chút nữa nên dùng tư thế gì phòng bị, giảm thương tổn xuống mức thấp nhất.

Lại một khoảng lặng kéo dài.


Tiêu Chiến: Chuẩn bị rất nhiều năm rồi, cún con, cám ơn em! @ Vương Nhất bác

Kèm theo hình ảnh hai bóng lưng quen thuộc dựa sát vào nhau dưới bầu trời cực quang rực rỡ.

"Vương Nhất Bác...làm gì tiếp theo bây giờ?"

"À… Đi đăng kí trước nhé."

...

Tôi muốn cùng em/anh đi đến cuối cùng, có thể đừng quay đầu lại, được không?