Writing challenge (4 days)
1. Em nói gì với những vì tinh tú?
2. Áo ta mặc, em mặc vừa không?
3. Trời đang mưa, có chăng em lại khóc?
4. Em say rượu, chứ đừng cứ say ta
Day 1. Em nói gì với những vì tinh tú?
Ngày cuối cùng ta ở cạnh em, trời ngập mây mù. Mây dày đặc đến nỗi, chẳng thấy nổi một vì sao. Em im lặng và ta cũng lặng yên. ta không biết phải nói gì, còn em chẳng có gì để nói.
Mai ta đi rồi.
Ta sẽ cầu mong em giữ ta lại, níu chặt tay ta và van ta ở cùng em ư? Cả ta và em đều biết, ta không thể. Ta không thể ở lại, không thể yêu em, không thể trao em những gì em muốn. Sự tồn tại của ta đã trái ngược với luân thường đạo lý, trên lưng ta còn đầy rẫy máu tươi hòa cùng tội nghiệt. Thế giới này không thể chứa nổi ta, ta cũng không thuộc về thế giới này. Em như viên ngọc sáng trong trinh bạch nhất, rực rỡ chiếu rọi nhân gian mà ta, lại là một kẻ ta đồ hèn mọn chỉ dám núp ở xa, nuối tiếc nhìn về ánh sáng ấy.
Ừm, nói thế nào cho em hiểu nhỉ?
Chẳng có ngôn từ nào đủ mạnh mẽ để diễn tả thứ tình cảm ta dành cho em nữa.
“Này Sukuna, ông có biết vòng đời một ngôi sao là bao lâu không?”
Đột nhiên, em lơ đãng hỏi ta, dựa lưng vào cột nhà. Mọi người đều đã đi cả, chỉ còn ta và em tại ngôi đền thênh thang rộng lớn này. Dĩ nhiên là ta biết, ta nghĩ thầm nhưng vẫn thuận theo em, tò mò hỏi.
“Bao lâu?”
“Ta cũng không biết.”
Em nghiêng đầu, nhìn thoáng qua ta.
“Ngôi sao nào chẳng có kích thước lớn nhỏ riêng biệt, tuổi thọ khác nhau, làm sao ta biết được.”
“Thế sao em…”
“Tiện miệng nói bừa thôi.”
Cắt ngang lời ta, bầu không khí dần lâm vào trầm mặc như lúc đầu.
“Megumi này.”
Chần chừ đôi phút, nhưng cuối cùng ta vẫn quyết tâm đứng dậy, tiến về phía em. Em giật mình, theo quán tính lùi về sau một chút. Tay ta linh hoạt vươn ra, nhẹ nhàng đỡ lấy gáy em để tránh cụng đầu.
“Megumi này.”
Ta chầm chậm nhìn thật sâu vào con ngươi lam biếc tràn ngập bối rối và mơ màng, bóc tách từng cảm xúc che lấp vụng về, để lộ vài tia đau thương khó kìm nén. Đôi mắt em đẹp lắm, luôn trong trẻo dịu ngoan thế này vậy nên ta mới từng ao ước mơ tưởng, trong đôi mắt ấy, chỉ được phép chứa đựng bóng hình ta thôi.
“Ngôi sao nào cũng phải bốc cháy, phải rực sáng rồi nổ tung thành tro bụi. Có như thế, nó mới được gọi là ngôi sao.”
“Ông…”
“Ta cũng thế. Ta cũng phải sống, phải xuất hiện để rồi một ngày tan biến vào hư vô.”
Vành mắt em bỗng đỏ bừng.
“Megumi này.”
Ta kiên nhẫn lặp lại, đáy lòng xót xa tựa như chứa đựng ngàn chiếc kim vụn vỡ.
“Ta phải đi rồi. Chúng ta đều phải đi cả, khác là ta đi trước em, chờ em ở đó mà thôi. Giây phút đầu tiên gặp em bản năng chiếm hữu đã bén rễ, nảy nở trong ta. Ta từng có những suy nghĩ rất điên rồ, tỉ như yêu em, muốn em, thậm chí mơ về tương lai hai đứa sau này. Ta cứ nghĩ nếu ta không có được trái tim em, ta buộc phải tìm mọi cách có được cơ thể em, giam cầm em, biến em thành của riêng ta hoặc cùng chết cả đôi đường. Nhưng giờ đây, khát vọng duy nhất của ta là em được sống, em được cười, em được vui vẻ, được hạnh phúc bên những người em thương. Em hãy khóc vì họ, chứ đừng khóc vì ta. Ta chỉ là một vì sao nhỏ trong cuộc đời ngập tràn tinh tú của em mà thôi.”
Giọt lệ ấm nóng cứ thế trào qua má, rơi lạch tạch xuống thềm gỗ nâu. Một giọt, hai giọt rồi ba giọt. Em vươn tay túm chặt lấy vạt áo ta, lặng im rơi nước mắt. Nước mắt em thấm qua lớp vải mỏng manh, thấm cả vào tim ta, đầy chua xót và tủi hờn.
Em không nói nhưng ta có thể cảm nhận, cơ thể em đang khẽ run rẩy không ngừng.
“Nào…”
Nén đau đớn, ta nhẹ nhàng đặt tay lên vai em, ôm chặt em vào lòng.
“Cứ coi ta như một ngôi sao sắp lụi tàn, về với những vì tinh tú cao cao trên bầu trời kia đi. Megumi, em có điều ước gì không? Ta sẽ thay em thực hiện nó.”
~ End day 1 ~
Day 2. Áo ta mặc, em mặc vừa không?
Megumi tỉnh dậy khi Mặt Trời đã lên tới đỉnh. Vài tia nắng còn nghịch ngợm len qua những tán cây xanh rờn, nhảy nhót trên hàng mi cong dài của cậu. Dụi dụi mắt, đã lâu rồi Megumi không ngủ một giấc ngon thế này. Cậu theo quán tính ngoái đầu, ngơ ngác nhìn nhìn sàn nhà lạnh toát cùng bộ kimono cạnh mình - nơi vốn dĩ thuộc về người ấy.
"Sukun…"
Lời nói nghẹn lại nơi cuống họng.
Hồi ức đổ về như bão lũ, tiếng chim ca véo von kéo nhau rời tổ không ngừng vang bên tai Megumi, chính là lời cảnh tỉnh xót thương của trời cao gửi đến thiếu niên còn đắm chìm trong giấc mộng đêm hè này.
'Tỉnh dậy thôi, Megumi."
Giọng nói ngạo nghễ vang lên trong đầu cậu. Giật mình xoay người, con ngươi lam biếc nhanh chóng đảo một vòng quanh căn phòng trống trải ngập nắng, Megumi gấp gáp siết chặt tay.
Là hắn! m thanh này tuyệt đối là của hắn! Dù có chết đi hàng trăm, thậm chí hàng vạn lần, cậu cũng không thể nhận lầm âm thanh của hắn!
"Ừm, chắc cũng quá trưa rồi nhỉ? Xin lỗi vì cứ đi mà chẳng nói tiếng nào."
Giọng nói đều đều tiếp tục vang lên.
"Ông đang ở đâu hả? Mau ra đây đi!"
Sốt ruột đẩy tung cửa sổ, đáy lòng cậu đang vô cùng hỗn loạn, rối rắm và còn nhen nhói vài tia hy vọng yếu ớt. Biết đâu Sukuna không biến mất? Hắn là chúa nguyền, sức mạnh hắn sở hữu tuyệt đối rất khủng bố, Megumi không ngừng tự an ủi bản thân. Biết đâu mọi điều thầy Gojo và Yuji nói chỉ là giả định, ai chẳng có lúc nhầm lẫn mà? Giờ Sukuna lấy cậu làm vật chủ, tá túc trong cơ thể cậu một thời gian để khôi phục năng lượng cũng nên. Khi nào tích trữ đủ rồi, hắn sẽ ra ngoài…
"Nghe này Megumi, ta đi rồi."
Niềm hy vọng mới cháy lên của cậu đột nhiên tắt ngúm.
"Thứ đang tồn tại trong đầu em chỉ là giọng nói ta để lại thôi. Xin lỗi em, ta không còn cơ hội tự mình bộc bạch hết tâm tình này nữa rồi."
Sống lưng Megumi lặng lẽ trượt dài, rơi phịch xuống nền gỗ lạnh lẽo.
"Megumi biết không, em rất can đảm đó. Ít ra trong mắt ta, em là một nhân loại rất can đảm và cứng đầu. Em cứ ngoan cường tiến về phía trước, đạp lên mọi chông gai bão lũ mà chẳng rên la nửa lời. Càng như vậy, ta càng muốn nhìn em tỏa sáng, biến em thành vì tinh tú sáng soi nhất biển trời. Ta muốn đưa em lên đỉnh cao lộng gió ấy, cùng ta ngắm nhìn thế gian này. Tiếc là không kịp rồi Megumi, thời gian của ta cạn rồi."
Run rẩy cuộn người lại, Megumi dùng tay bao lấy đầu gối mình, siết chặt. Dường như chỉ có thế, đáy lòng cậu mới thôi xao động, nỗi đau, nỗi nhớ mới thôi tuôn trào. Nắng ấm ngập căn phòng cũng chẳng thể chạm đến trái tim đang gào lên từng tiếng xót xa xé ruột, nhảy loạn trong lồng ngực cậu. Nước mắt lại vô thức lăn dài, ấm nóng. Chóp mũi Megumi cay xè, đỏ bừng, bật lên trên làn da trắng nõn.
"Em khóc à, Megumi?"
Giọng nói đó mềm đi, nhẹ nhàng quẩn quanh quanh vành tai cậu.
"Ai thèm khóc chứ!"
Sụt sùi lau bừa dòng lệ ướt át, Megumi quật cường cúi đầu, co người thêm một chút.
"Chắc chắn là em đang khóc."
Tự lầm bầm một mình, âm thanh đó không do dự khẳng định chắc nịch.
"Tôi biết là em đang khóc mà. Megumi nhà mình nhìn mạnh mẽ thế thôi chứ mỏng manh lắm!"
"Đã bảo là tôi không khóc!"
Giận dỗi vùi sâu vào tay áo, Megumi chỉ để lộ mỗi đôi mắt lam biếc hồng hồng, đáp trả bằng giọng mũi.
"Đừng khóc nha Megumi, đừng khóc vì ta đấy. Nếu có khóc thì chỉ được khóc trong hôm nay thôi, đừng để người khác thấy. Megumi nhà mình xinh đẹp thế này, mỗi lần khóc lên đến ta còn tan chảy, ta không muốn mấy nhân loại ngu xuẩn đó chiêm ngưỡng em đâu!"
"Tôi cứ khóc đấy!"
Đột nhiên, Megumi bướng bỉnh đến lạ. Cậu oán trách khịt mũi, giọng điệu hết mực chua ngoa.
"Tôi cứ khóc đấy, cứ khóc cho đám người ngoài kia xem đấy. Khôn hồn thì ông mau cút về đây cho tôi, không đừng trách tôi ác độc."
m thanh khựng lại một vài giây.
"Thấy bộ kimono đó không Megumi?"
"... Thấy."
"Đó là minh chứng duy nhất về sự tồn tại của ta trên cõi đời này. Ta nhọc công lắm mới giữ nó lại được… Ta muốn em mặc nó một lần."
"G-gì cơ…?"
"Một lần thôi. Ta muốn thấy em mặc nó một lần, Megumi à…"
…
"Thầy có chắc là ổn không ạ?"
Yuji nhìn cánh cửa đóng kín đầy ái ngại. Đã hai ngày kể từ khi Sukuna tan biến, Megumi cũng tuyệt thực, ở lì trong ngôi đền chẳng chịu ra. Cậu sợ cứ thế này Megumi sẽ chết đói mất!
"Yên tâm, thằng bé không sao đâu."
Gojo rũ mi, hiếm khi trở nên trầm lặng.
"Ta từng trải qua cảm giác đó mà."
"Nhưng…"
"Đến lúc thì tự khắc sẽ ra thôi."
Gã vừa dứt lời, cánh cửa nâu sậm làm từ gỗ thông đã nặng nề mở tung.
Một bóng người thẳng tắp thanh lãnh, vận bộ kimono quen thuộc sải chân bước qua bậc thềm, tiến lại gần Yuji.
Megumi vẫn thế, nhưng hình như chẳng phải thế.
Viền mắt cậu khôi phục màu trắng nõn mịn màng, con ngươi lam biếc chôn chặt đau thương dưới vô vàn lớp hàn băng lạnh lẽo, trong veo giống hệt thường ngày.
Chỉ khác, trong đó chẳng còn biển sao rực rỡ đầy diễm lệ và mênh mông nữa rồi.
~ End day 2 ~
Day 3. Trời đang mưa, có chăng em lại khóc?
Đã là con người thì ai cũng sẽ từng thất bại. Chỉ khác, hai từ “thất bại” đó trong lòng bạn sở hữu trọng lượng đến ngần nào mà thôi. Thất bại sẽ quật bạn ngã, khiến bạn đau, làm bạn khóc nhưng cũng giúp bạn trưởng thành. Bạn sẽ dần dần tìm thấy chính bản thân mình từ những thất bại ấy. Trái tim bạn sẽ vụn vỡ, sẽ chằng chịt vết thương, vết sẹo và cả những dấu chân xấu xí từ vài người vô tâm lạnh lẽo. Chúng ta đã, đang và sẽ vướng phải vô số những lỗi lầm, những thử thách trong cuộc đời, để rồi mạnh mẽ, vững vàng hơi, hoàn toàn bước ra khỏi cái bóng của quá khứ. Vậy nên, việc đầu tiên bạn cần học không phải các mánh khóe trả thù, mà là cách buông bỏ chúng.
Dù Sukuna không phải nhân loại nhưng ít ra, trong kí ức của Megumi nói riêng và Yuji, Gojo, những người từng tiếp xúc với hắn nói chung, hắn từng tồn tại. Hắn từng tồn tại để tạo nên vô số “thất bại” trong cuộc đời họ, khiến họ đau buồn, khổ sở, cũng khiến họ vững càng, trưởng thành hơn. Họ giận hắn, đúng, không sai nhưng họ biết buông bỏ. Vào giây phút họ đặt chân đến khu rừng lộng gió, nơi yên nghỉ cuối cùng của gã, đáy lòng họ đã chọn tha thứ cho hắn rồi.
Nhẹ nhàng đặt bó hoa cúc vàng ươm xuống cạnh bia mộ đen tuyền, Nobara khẽ thở dài.
Thời gian có thể xóa nhòa đi kí ức nhưng làm sao giấu nổi thương đau đây?
Cô nghiêng đầu, nhìn thoáng qua thiếu niên vận kimono trắng muốt cạnh mình. Con ngươi lam biếc của cậu rũ xuống, chẳng hề có tiêu cực. Bộ kimono dường như hơi rộng so với cậu ấy.
Nobara há miệng, muốn nói gì đó nhưng âm thanh lại nghẹn cứng trong cổ họng, chẳng thể bật ra thành lời.
Từ ngày đó trở đi Megumi cứ mất hồn, ngơ ngác thế này. Thỉnh thoảng người ta lại thấy bóng cậu lấp ló sau cửa ngôi đền cũ, trên người khoác bộ kimono thẳng thớm từng thuộc về kẻ kia. Dáng vẻ đó không giống dạo chơi thông thường. Đôi mắt chết lặng, ngập tràn hàn băng lạnh lẽo cứ nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định, bờ môi bướng bỉnh mím chặt, chẳng nói nửa lời. Cậu đang tìm kiếm ai vậy? Đúng hơn, cậu đang tìm kiếm thứ gì vậy? Một bóng hình vô tình ẩn trong nắng sớm, một bàn tay khô ráo đầy ấm áp hay vài câu chọc ghẹo ngạo nghễ quen thuộc? Dù là cái nào đi nữa, thâm tâm Megumi cũng thực rõ ràng, cậu sẽ chẳng bao giờ tìm nổi. Cậu chỉ đang huyễn hoặc chính bản thân mình, tự chìm vào vô số ảo mộng vụn vỡ chắp nối từ những hồi ức hoen úa để rồi bừng tỉnh, giật mình trơ trọi giữa căn phòng đơn côi. Căn phòng này vẫn ngập nắng, vẫn ấm áp, vẫn dịu dàng đến lạ nhưng trái tim cậu, đã nguội ngắt từ lâu rồi. Đốm lửa mang tên hắn, đã vĩnh viễn bỏ cậu mà tàn...
“Megumi.”
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng họ. Yuji và thầy Gojo xuất hiện, sau lưng còn có cả Toge, Maki và vài người khác.
Toge vẫn kiệm lời như thường ngày, chỉ đơn giản tiến lại gần, vỗ vỗ vai cậu tỏ ý an ủi.
Megumi nhìn cậu, khẽ gật đầu cảm ơn.
“Hình như trời sắp mưa rồi đấy.”
Đặt đóa cúc trên tay xuống cạnh bó của Nobara, Maki quỳ gối, trầm tư vân vê cánh hoa vàng. Cô ngẩng đầu nhìn trời, quả nhiên, mây đen đã dần kéo về, vương cả trên những tán cây màu lục. Gió thổi mạnh hơn, không khí bắt đầu trở nên ẩm ướt, mát mẻ.
“Dự báo thời tiết đâu có mưa đâu ta?”
“Có lẽ đến cả ông trời cũng khóc thương cho hắn đấy.”
Yuji buộc miệng.
Vội vã trừng cậu một cái, Nobara nhanh chóng chuyển chủ đề, cố tình lớn tiếng át đi câu nói khi nãy.
“Sắp mưa rồi, mau lên mọi người. Thời tiết này mà mưa thì quần áo khó khô lắm.”
...
"Em hãy khóc vì họ, chứ đừng khóc vì ta. Ta chỉ là một vì sao nhỏ trong cuộc đời ngập tràn tinh tú của em mà thôi.”
"Đừng khóc nha Megumi, đừng khóc vì ta đấy. Nếu có khóc thì chỉ được khóc trong hôm nay thôi, đừng để người khác thấy. Megumi nhà mình xinh đẹp thế này, mỗi lần khóc lên đến ta còn tan chảy, ta không muốn mấy nhân loại ngu xuẩn đó chiêm ngưỡng em đâu!"
Em không khóc đâu, là mưa đấy.
Megumi vùi mình vào chiếc kimono rộng thùng thình, cuộn lại nơi góc phòng. Cậu khép mi, tham lam hít hà mùi đàn hương thoang thoảng còn sót lại, vương trên những sợi vải trắng muốt, mềm mại.
Mưa đấy, Sukuna ạ.
Mưa trắng cả đất trời, ướt cả đáy mắt, thấm tận vào trái tim em mất rồi…
~ End day 3 ~
Day 4. Em say rượu, chứ đừng cứ say ta
Trái tim em mệt quá.
Cả cơ thể em như bị hàng ngàn, hàng vạn tảng băng lạnh buốt đè lên vai vậy. Em không cười nổi. Em muốn lắm, muốn vui vẻ, muốn hạnh phúc, muốn khóc vì những người em thương nhưng em không làm được. Em không thể tự ép bản thân nặn ra một nụ cười gượng gạo, cứng nhắc hay tuôn trào những giọt nước mắt buồn đau. Linh hồn em đã hoàn toàn rệu rã. Em nhớ ngài lắm, nhớ đến điên lên được. Chính nỗi nhớ đó đã nuốt chửng mọi rung cảm của em với thế giới này, nhấn chìm cơ thể em vào bóng tối mang tên ngài. Thứ duy nhất có thể tồn tại trong thánh địa thiêng liêng đổ nát, nơi từng là lý tưởng, là chốn địa đàng riêng em với ngài chỉ còn là hồi ức hoen úa đậm sâu, đong đầy theo năm tháng.
“Yo, Megumi.”
Cánh cửa nặng nề kẽo kẹt mở ra, một bóng hình dong dỏng quen thuộc bước vào. Đã lâu ngày em không tiếp xúc với nắng trời, cửa sổ cũng buông rèm kín cả nên mắt chưa kịp thích ứng, theo phản xạ nheo lại.
“Chà...”
Lướt qua vô số chai lọ rỗng tuếch xếp hàng ngay ngắn, chỉnh tề trên mặt đất, Gojo nhíu mày, nhón chân bước qua chúng. Thiếu niên vô thức lùi về sau một chút, siết chặt vạt áo kimono trắng, mơ màng nhìn gã. Con ngươi ấy chẳng hề có sự sống, tiêu cực và trống rỗng đến lạ.
“Uống nhiều không tốt cho sức khỏe đâu.”
Khéo léo lôi từ túi quần ra một bình thủy tinh nhỏ xíu, Gojo hào phóng dúi vào tay em.
“Thuốc giải rượu đấy, cho con.”
Bàn tay Megumi buông lỏng, bình thủy tinh lạnh lẽo rơi đánh cạch xuống nền gỗ nâu cũ kỹ.
Em chậm rãi mở miệng, giọng nói khàn khàn rất khó nghe.
“Con không say.”
“Kẻ say thường nói mình không say mà. Uống đi, mau lên, đừng ép ta đút cho con đấy.”
Kiên nhẫn nhặt bình thủy tinh lên, Gojo mở sẵn nắp, tiếp tục ấn vào lòng em. Tới giờ Megumi mới chịu nhận. Ngẩng đầu tu sạch một hơi, em dốc ngược bình thủy tinh lại, tỏ ý đuổi người.
“Ầy, nhẫn tâm quá đấy Megumi. Dù sao ta đã đến tận đây rồi, nào thể đi về tay không chứ.”
Thản nhiên ngồi bịch xuống cạnh em, Gojo bắt chước Megumi, dựa lưng vào tường, hai tay bó gối. Hôm nay gã không cuốn băng vải quanh mắt, mà thay bằng cặp kính gọng tròn đen tuyền, bên tai đeo chiếc khuyên nho nhỏ. Gió từ ngoài cửa lùa vào, thổi tung mái tóc trắng muốt, để lộ cái gáy tinh xảo sau lưng.
Gojo luôn rất đẹp. Gã không phải người. Đúng hơn, gã không mang dáng vẻ nhân loại nên có. Bờ vai, sống mũi, cả cơ thể gã cứ như một cả tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ được tạo nên từ chính bàn tay điêu luyện của Chúa trời vậy.
“Hôm nay là ngày đó sao?”
Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng, Megumi cũng lên tiếng phá tan bầu không khí im lặng.
“Ừ.”
Gojo ngẩng đầu, nhẹ nhàng khép mi.
“Con biết mà, cứ đến ngày này ta lại đau lắm.”
“Mí mắt vẫn mỏi ạ?”
“Không hẳn.”
Tay trái gã mò lên ngực, đập nhẹ.
“Ở đây này. Đau lắm.”
Đáy lòng Megumi bừng tỉnh. Em mím môi, kéo gần vạt áo kimono lại hơn, thiếu điều chìm cả vào trong nó. Mùi đàn hương quen thuộc thoảng qua chóp mũi em, dịu dàng vỗ về trái tim đang xao động.
Em hiểu rồi.
Thầy Gojo, hóa ra cũng giống em. Cũng từng nhớ, cũng từng thương, cũng từng vụt mất một người vô cùng quan trọng.
Tuy gắn bó đã lâu, em chưa từng nghe thầy nhắc đến tên người ấy nhưng cứ vào cái ngày định mệnh này, mi mắt thầy sẽ rất nhức mỏi. Mấy năm đầu còn nặng đến nỗi ộc cả máu, băng kín mặt mày. Dù về sau bệnh tình có thuyên giảm đôi chút nhưng chắc chắn vẫn chẳng dễ chịu gì cho cam.
“Nếu điều trị dứt điểm…”
“Ta không muốn.”
Gojo bướng bỉnh cắt ngang.
“Ta không muốn điều trị.”
“Với năng lực của thầy hoàn toàn có thể mà?”
“Nhưng vấn đề là ta không muốn. Ta không muốn điều trị, cũng không muốn quên hắn đi…”
Gojo nghiêm túc ngồi thẳng dậy, mở mắt, lặng lẽ nhìn thẳng vào Megumi. Sâu tận trong con ngươi lam nhạt ngập sóng đó, là đau đớn, là nhớ thương, là sầu muội và cả hoài niệm thoáng qua. Gã giống như một tấm gương phản chiếu nỗi lòng em, soi bằng sạch những xúc cảm mà em vụng về chôn giữ.
“Thầy…”
“Nếu không muốn quên thì đừng quên.”
Gã cướp lời.
“Đừng quên, tuyệt đối phải nhớ thật kĩ, khắc thật sâu hình bóng người đó vào tâm trí con. Con người là sinh vật sống theo bầy đàn, có trái tim và tâm hồn rất mực mẫn cảm. Chúng ta cần một điểm tựa, một ngưỡng tin hay đơn giản là một lý tưởng, hoài bão. Chúng ta bấu víu vào nó, khát khao từ nó, vì nó mà dám đương đầu, dám đối diện trắc trở hiểm nguy. Để người đó trở thành lý do để con được sống đi, Megumi à.”
Như ta vậy.
Phải sống, phải tồn tại, phải thay người đó trải qua mọi tươi đẹp, mọi gian truân thử thách nơi trần thế loạn lạc nhưng cũng đầy lung linh, rực rỡ này để rồi khi gặp lại, con có thể nở một nụ cười thật tươi, sà vào vòng tay người đó, vui vẻ kể về quá khứ chẳng hề hối tiếc của mình…
…
…
…
“Vâng ạ.”
~ End day 4 ~
Challenge ended!