Home

Summary

Warning: Gương vỡ lại lành, OOC, phi logic, văn vẻ lủng củng khó đọc Only for Zhou Keyu & Uno Santa. Vui lòng không chuyển ver/re-up.

Status
Ongoing
Chapters
6
Rating
n/a
Age Rating
13+

I.

Cơn đau thắt nơi dạ dày buộc Châu Kha Vũ phải mở mắt, yếu ớt quơ quào tìm vội lọ thuốc giảm đau vứt lung tung đâu đó trên bàn hay ngăn tủ gì đấy mà cậu cũng chẳng nhớ rõ nữa. Cực chẳng đã, cậu đành liều mạng gọi cho một người đã vài tháng nay chẳng hề liên lạc.

- Có chuyện gì thế?

- Lọ thuốc giảm đau… anh để ở đâu thế?

Tiếng tút tút khô khốc vang bên tai Châu Kha Vũ như giáng một cú đấm vô hình vào cái dạ dày đang hành hạ cậu. Cái người này cũng thật là… Có cần phải lạnh lùng đến mức đấy không?

Tiếng mở khóa vang lên trong không gian tĩnh lặng tối tăm như kéo cậu ra khỏi những dòng suy nghĩ ngổn ngang, muốn bật dậy để xem kẻ nào to gan dám ngang nhiên đột nhập tư gia trái phép, nhưng đành chịu thua cơn đau âm ỉ đang dần bào mòn sức sống của bản thân.

Ánh đèn ngủ dịu dàng thắp sáng căn phòng, người đã lâu không gặp lại lần nữa xuất hiện tại căn hộ đã từng rất đỗi quen thuộc, trên tay là một bát cháo còn đang bốc khói nghi ngút.

Santa đặt cháo lên bàn, ngồi xuống giường, nhẹ nhàng đặt tay lên chỗ đau, ánh mắt nhìn Châu Kha Vũ vẫn dịu dàng như thuở nào. Tâm tư bỗng chốc trở nên phức tạp, sống mũi trở nên cay cay vô cớ, vài giọt nước từ khóe mắt rơi xuống ướt gối, bị cậu nhanh chóng gạt đi, chẳng thèm quan tâm người nọ có thấy hay không.

- Đừng lạm dụng thuốc giảm đau. - Santa nói, thổi từng thìa cháo cho Châu Kha Vũ.

- Em cũng chẳng biết làm gì hơn. Anh biết công việc của em mà. - Châu Kha Vũ thở dài, khó khăn nuốt xuống.

- Thế không có nghĩa là em được phép bỏ bê sức khỏe của mình. Ăn uống cho đàng hoàng vào. - Santa nhíu mày trách cứ con người cứng đầu đang nhăn nhó nhìn mình.

Sau này… Anh không còn ở bên cạnh để nhắc nhở chăm sóc em như thế này nữa đâu.

Chúng ta chia tay rồi mà.

Ừ.

Châu Kha Vũ nở một nụ cười gượng gạo, nhìn chằm chằm vào gương mặt bình thản của người bên cạnh, chẳng chú ý đến hai tai người nọ đã đỏ lên từ bao giờ.

- Em xin lỗi.

- Vì cái gì?

- Vì chuyện chia tay, vì đã vô duyên vô cớ bắt anh đến vào nửa đêm nửa hôm thế này.

- Chia tay có sự đồng thuận từ cả hai phía, vả lại, chẳng phải chúng ta vẫn là bạn đấy sao?

- Bạn bè giúp đỡ nhau là lẽ thường tình thôi mà. Em gọi điện hỏi anh thuốc giảm đau ở đâu, nhưng anh tự nguyện đến đây. Anh chưa xin lỗi vì đã tự tiện vào nhà thì thôi chứ.

- Chẳng lẽ… Đến tư cách làm bạn anh cũng không được có à? - Santa giả vờ giận dỗi, bĩu môi nhìn Châu Kha Vũ, cố gắng xua tan đi không khí u ám khi nhắc đến chủ đề chẳng mấy vui vẻ này.

Người nọ bật cười, tự hỏi chẳng biết ai mới là người lớn tuổi hơn nữa. Bạn bè, cũng được thôi, thiếu gì những cặp đôi trở thành bạn bè sau chia tay chứ. Chỉ là, chẳng biết trái tim hay gồng gánh để trở nên mạnh mẽ này có thể chịu đựng được bao lâu nữa, trước khi bỏ qua lí trí để chạy theo điều nó cho là đúng đắn.

Bởi vì có mấy ai chấp nhận việc yêu lại từ đầu đâu. Chia tay trong hòa bình thì đã sao chứ, chẳng phải quay về xong vẫn rời xa nhau đấy thôi. Mày đúng là đồ ngốc, Châu Kha Vũ thầm mắng bản thân mình.

- Cũng muộn rồi, đêm nay anh ở lại đây đi.

- Dù sao anh cũng không dám để em ở nhà một mình.

- Ngủ đi, đừng thức khuya canh em. Dạ dày em cũng đỡ nhiều rồi, cảm ơn anh.

Hai tiếng cảm ơn phát ra từ miệng Châu Kha Vũ sao nghe quá đỗi khách sáo và xa lạ. Santa dựa vào giường, chăm chú ngắm người nọ chìm dần vào giấc ngủ, bàn tay vươn ra muốn chạm vào từng đường nét trên khuôn mặt, lại sợ cậu tỉnh giấc nên chỉ có thể lặng yên đặt ở bên gối.

Châu Kha Vũ, em vẫn chẳng biết tự chăm sóc bản thân gì cả.

Em nói xem, làm sao để anh hạ quyết tâm buông bỏ em đây?

Một câu cuối cùng này, chẳng biết là anh nói với Châu Kha Vũ, hay là đang tự vấn chính bản thân mình nữa.

Santa giật mình bật dậy trong ánh nắng hiền hòa của buổi sáng hôm sau, khi mà Châu Kha Vũ đã rời giường từ lúc nào, còn anh, vị khách không mời mà đến, lại đang chễm chệ nằm bên cạnh chỗ người ta ngủ đêm qua, trong tay là chiếc gối trắng tinh còn phảng phất mùi dầu gội của người nọ.

Chỉ là bạn bè thôi. Bạn bè ôm gối nhau ngủ là bình thường, Santa tự trấn an bản thân.

Tiếng xì xèo cùng mùi thức ăn bay ra từ phía nhà bếp thành công kéo Santa ra khỏi mớ bòng bong trong đầu, theo thói quen cũ mở tủ quần áo, rồi chợt bừng tỉnh nhận ra đây không còn là nhà của mình nữa. Anh thận trọng nhìn xung quanh, thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy tiếng nước chảy vọng lại từ phía ngoài. Ít ra thì cũng không bị em ấy bắt gặp, Santa lau mồ hôi nhủ thầm.

- Anh dậy rồi à? - Châu Kha Vũ từ ngoài cửa ló đầu vào, đúng lúc Santa vừa bước ra từ phòng tắm.

- À, ừ… - Anh chột dạ trả lời, hai bàn tay ướt đẫm nước thấm vào khăn bông treo trên tường, cố gắng che đi sự lúng túng của mình trong vô vọng.

- Anh xong chưa? Ra ăn với em nhé. - Châu Kha Vũ bám vào thành cửa, dùng đôi mắt cún con lôi kéo Santa, vô tình mang lại cảm giác bức bách khó diễn tả, buộc người nọ phải đồng ý.

- À, ừ, anh… em cứ ra trước đi.

Bạn ư? Sẽ mất một khoảng thời gian đấy. Còn dài hay ngắn, có lẽ còn phụ thuộc vào việc, ai sẽ là người từ bỏ đối phương trước tiên.

- Anh không phải ngại đâu, cứ tự nhiên như ở nhà đi nhé. - Châu Kha Vũ đặt đĩa mì lên bàn, nở một nụ cười trìu mến.

Dù sao thì, đây cũng đã từng là nhà của anh mà. Nhà của hai người họ. Bữa sáng chầm chậm trôi qua với vài câu hỏi thăm xã giao, những câu trả lời khách sáo, những thứ tưởng chừng sẽ chẳng bao giờ có cơ hội xuất hiện trong mối quan hệ trước đây của hai người. Nực cười thay, giờ đây, giữa hai người chẳng có gì thích hợp để nói với nhau hơn những chuyện như thế này. Có những điều Châu Kha Vũ muốn nói, nhưng rồi lại thôi. Có những thứ Santa muốn hỏi, nhưng cuối cùng lại chỉ biết máy móc đáp lại cho xong. Bữa sáng kết thúc trong im lặng, cùng những tiếc nuối khó giải thích thành lời.

- Để anh rửa cho. - Santa nhanh nhảu thu dọn bàn ăn, thấm ướt miếng bọt biển trước khi Châu Kha Vũ kịp từ chối.

- Để chủ nhà làm hoài cũng ngại quá đi mất. - Anh quay lại cười với người đang lúi húi lau dọn đằng kia.

Vốn dĩ định nói, chủ nhà ai lại để khách rửa bao giờ, nhưng lại sợ mình vô tình phá vỡ không khí, thế nên, Châu Kha Vũ chỉ cười không đáp.

- Cảm ơn em, anh về trước nhé.

- Có chuyện gì cứ gọi cho anh. Đừng có mà uống thuốc giảm đau nữa đấy, hôm qua anh vứt hết rồi. - Dừng lại một chút, Santa dặn dò Châu Kha Vũ, trưng ra biểu cảm hăm dọa.

- Anh không muốn phải đích thân đưa em vào viện đâu, em trai.

Châu Kha Vũ bật cười, đáy lòng lại hơi chùng xuống khi nghe người nọ gọi mình bằng danh xưng trước kia, khi hai người chưa lún vào đoạn tình cảm ngọt đắng lẫn lộn này. Thế là hết, phải không?

Bộ dáng mèo con giương nanh múa vuốt kia vẫn chẳng có gì thay đổi, hoàn toàn không hề mang tính đe dọa gì cả. Chỉ là, từ giờ trở đi, người duy nhất có thể nhìn thấy vẻ đáng yêu ấy có lẽ mãi mãi không phải Châu Kha Vũ nữa.

- Anh không cần trả lại chìa khóa nhà đâu. - Châu Kha Vũ lên tiếng khi thấy Santa định để chùm chìa khóa lên giá sách.

- Dù sao thì, anh vẫn luôn là người mà em tin tưởng nhất mà. - Cậu ngừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, trước khi mở miệng gọi anh bằng danh xưng đã rất lâu không còn được dùng đến.

- Anh trai.

Khóe môi người nọ cứng lại, một tia mất mát thoáng lướt qua, gật đầu quay bước, bỏ lại Châu Kha Vũ một mình trong phòng khách rộng lớn.

Giây phút bóng lưng anh đối diện với Châu Kha Vũ, nỗi đau nơi đáy mắt người ấy, là thứ mà Santa không bao giờ nhận ra, mãi cho đến tận sau này.