[HP] Vương giả quy lai

Summary

Tác giả: Nặc Danh Bảo Bối Editor: Ken Tình trạng raw: Đã hoàn Tình trạng edit: Đang lết Thời gian: 23/11/2021 - ??/??/20?? Thể loại: Nguyên sang, Đam mỹ, Hiện đại , HE , Tình cảm , Báo thù , Ma pháp , Trọng sinh , Sinh con , Chủ công , Ngược luyến , Harry Potter , Cường cường , Hắc ám , Phương Tây , Cường thủ hào đoạt , 1v1 Văn án: Yêu, nó quan trọng sao? Hắn không hiểu “yêu” là gì, nên hắn mới thất bại, nhưng mà tất cả sẽ không bao giờ chấm dứt như vậy. Voldemort đã chết dưới cây đũa phép lại trở về năm trước khi hắn tốt nghiệp một năm, tất cả một lần nữa lại tới. Như mới ngày hôm qua Với hắn, nhân sinh không giống như là trở về, mà như tiếp tục. Không hiểu thì vẫn không hiểu, không muốn làm nhưng đến cuối cũng muốn làm. Mang theo lực lượng cường đại, Chúa Tể Hắc Ám sẽ vẫn bước lên phía trước…. Lúc này đây, liệu có người nào cho hắn biết thế nào là khắc cố ghi tâm? Dẫm đạp lên tử vong, trọng sinh về khởi điểm, sửa chữa sai lầm của chính mình, ghi khắc âm mưu của cừu địch… Cuộn mình ngủ trong trời đông giá rét, chờ đợi mùa xuân ấm áp mà phản kích, lại đem thế giới đạp dưới chân, tái hiện vinh quang vô thượng. — lấy danh Chúa Tể Hắc Ám ■ Ma Vương trọng sinh văn. ■ có ngược, báo thù, gạt bỏ, sinh tử, Tình dược, con tin, khế ước không gì phá nổi. ■ Ma Vương đại nhân thuộc tính cục súc, công thụ không sạch, một đống tra :Đ Lần đầu edit truyện nên không chắc tay.

Status
Ongoing
Chapters
2
Rating
n/a
Age Rating
16+

Chương 1: Đêm dài

“Ta có một vấn đề, Severus.” Hắn nhẹ giọng nói.


“Chủ nhân?” Thuộc hạ trung thành nhất của hắn - Severus Snape nghi hoặc ngẩng đầu, đôi mắt mang chút lấy lòng mờ mịt khẽ chớp một cái.


Hắn hơi hơi nâng lên đũa phép Cơm Nguội trong tay, tinh tế ưu nhã mà vuốt ve, giống như đang cầm một cây quyền trượng. “Làm thế nào để nó phục tùng ta đây, Severus?”


“Tôi…..Tôi cũng không rõ, thưa chủ nhân.” Snape không nhìn hắn. Đôi mắt đen so với hắc diệu thạch càng thêm lấp lánh kia chỉ nhìn chằm chằm vào chiếc lồng bảo vệ con rắn lớn đang vặn vẹo, à, có lẽ gã đã biết trước được điều gì sẽ xảy ra, cho đến cuối cùng, gã vẫn luôn hiểu rõ Voldemort cần gì.


“Đêm dài đằng đẵng trôi qua, thắng lợi đã ở ngay trước mắt, ta lại ngồi ở chỗ này,” Voldemort đến gần Snape, âm thanh trầm thấp như tiếng thì thầm “Nghĩ rồi lại nghĩ, vì sao đũa phép Cơm Nguội không chịu phát huy bản lĩnh thực sự của nó, không giống một chút nào trong truyền thuyết, không vì chủ nhân hợp pháp của nó mà sáng tạo nên kỳ tích…. Bây giờ, hình như ta đã có đáp án”


Snape như cũ vẫn trầm mặc, gương mặt như một người đã chết, trắng bệch như đá cẩm thạch, đọng lại.

“Có lẽ ngươi đã biết? Dù sao, ngươi cũng là một người thông minh, Severus. Ngươi vẫn cho rằng sự trung thành và tận tâm của mình sẽ khiến ta nảy lên tình cảm mà tiếc nuối ư?”


“Chủ nhân” Voldemort vừa lòng nhìn ánh mắt hoảng loạn của bậc thầy độc dược trước mắt, không một chút mềm lòng.


“Cây đũa phép này không hoàn toàn nghe lời ta, Severus, bởi vì ta không phải là chủ nhận thực sự của nó. Đũa phép Cơm Nguội sẽ thuộc về người giết chết chủ nhân đời trước của nó… Chỉ cần ngươi còn sống, Severus, nó sẽ không bao giờ chân chính phục tùng ta”


“Chủ nhân!” Gã kháng nghị, giơ đũa phép của mình lên.


“Không còn biện pháp nào khác” hắn thở dài nói “Ta cần cây đũa phép này phục tùng ta, Severus. Chinh phục xong cây đũa phép Cơm Nguội này, sau đó liền giết chết Potter”

Voldemort vẩy cây đũa phép trên tay, lồng sắt nhốt con rắn lớn liền mở ra, nó nhìn lên cổ của gã, không kịp để người trước mắt có bất kỳ cơ hội phản khánh nào.

“Giết” trong cổ họng phát ra tiếng tê tê, hắn nhìn về phía Nagini… Nagini nghe lời của hắn, đôi răng nanh sắc bén đâm vào da thịt. Một chút huyết sắc trên gương mặt Snape cũng đã tan biến, nanh rắn cắn vào cổ gã, gã chầm chậm ngã xuống trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, đôi mắt đen trợn trừng.

“Thật đáng tiếc.” Hắn thành tâm thành ý mà nói, sau đó liền xoay người rời đi, trong nội tâm không chút bi ai, cũng không thấy hối hận.

Snape nằm trên mặt đất, máu tươi từ cổ gã tuôn trào, đôi mắt thơ thẩn hướng về phía Voldemort. Bước chân của hắn ngừng lại một chút, sau đó lại rời khỏi Lều Hét, rời khỏi Snape đang dần chết mòn, không ngoảnh đầu. Con rắn xanh lớn kia cũng theo Voldemort mà đi.

Trong tay đã có cây đũa phép Cơm Nguội ngoan ngoãn nghe lời, đương nhiên nghênh đón hắn khi rời khỏi nơi đây chính là thắng lợi vinh quang.

Không hề quay đầu nhìn lại người đã từng là thuộc hạ trung thành nhất của hắn, bởi lẽ Voldemort đã quá biết độc tính của Nagini, trong hai phút ngắn ngủi, người đàn ông kia sẽ chết. Hắn không muốn nhìn thấy bộ dáng chật vật, quay cuồng sắp chết của Snape, như vậy, Snape vẫn luôn là bộ dáng khôn khéo giỏi giang trong ký ức của hắn, luôn lý giải cặn kẽ những thắc mắc của hắn, đem tới những tình báo có giá trị nhất, hoàn mỹ chấp hành mỗi một mệnh lệnh của hắn…

Coi như đây là sự nhân từ cuối cùng của hắn đi.

Sớm đã gạt đi những cảm xúc yếu đuối, dư thừa hắn từng có, giờ phút này một tia thương cảm cùng tiếc hận lại hiện lên, nhưng rồi cũng bị hắn nhanh chóng đánh tan, linh hồn hắn không trọn vẹn, không chứa đựng được quá nhiều cảm xúc của nhân loại.

Màn che hắc ám sắp được kéo ra, tế phẩm đã dâng lên

Voldemort hướng vế Hogwarts mà đi, bóng dáng như hoà vào đêm tối

Giờ phút này, thắng lợi cách hắn, vẫn còn một bước xa…