Thượng
❌Fic chưa được tác giả cho phép edit, không re-up nha❌
Vương Nhất Bác đã ngửi thấy mùi đồng loại ngay từ khi mới bước vào quán bar.
Comeout 2 năm, cha mẹ hiện tại không hiểu chuyện đó, chỉ có chính cậu mới có thể nếm đủ loại mùi vị. Vương Nhất Bác khổ sở cười một tiếng, tiện tay cầm lên một ly rượu, mò mẫm hơi thở của đồng loại.
Hôm nay Tiêu Chiến hiếm khi có thời gian, vừa tan ca, trang phục còn chưa kịp thay đã cùng một đám bạn bè đâm đầu vào sàn nhảy.
Trang phục vốn đã đặc biệt, cộng thêm đôi mắt hoa đào và khóe miệng trời sinh, anh trở thành tiêu điểm của sàn nhảy.
Vương Nhất Bác muốn tìm đồng loại, chính là nam nhân đang là tâm điểm trên sàn nhảy. Giày da bóng loáng dẫm trên sân khấu, thắt lưng thắt chặt vòng eo che giấu sức mạnh, nút cổ áo tùy ý cởi ra, khiến cổ họng Vương Nhất Bác khô nóng, nâng ly rượu lên, lại nhấp một ngụm.
Vương Nhất Bác ngồi cách Tiêu Chiến không xa, không tự chủ uống từng ngụm từng ngụm rượu xuống bụng, ánh đèn xung quanh bắt đầu mang theo vầng sáng, chỉ có mặt mày của Tiêu Chiến mới rõ ràng và dễ nhận biết như vậy.
Tiêu Chiến điên cuồng chơi một vòng, ngồi xuống phía trước Vương Nhất Bác, mồ hôi trên gương mặt lóe lên dưới ánh đèn, Vương Nhất Bác mang theo đôi mắt say nóng, nhìn chằm chằm giọt mồ hôi, từ trán, trượt đến má, lại chảy vào trong quần áo.
Tiêu Chiến tùy ý lau mồ hôi, nghiêng người cùng bạn bè nói chuyện, hậu tri hậu giác anh cảm giác có một ánh mắt không ngừng đuổi theo mình, anh quay đầu, nhìn thấy cậu bạn nhỏ đang nhìn chằm chằm vào chính mình một cách si ngốc.
Tiêu Chiến cười ra tiếng, bạn bè hồ nghi, hỏi anh làm sao vậy, Tiêu Chiến vỗ vỗ bả vai hắn, "Không có việc gì. ”
"Một người bạn nhỏ thôi mà."
Tiêu Chiến đi qua, Vương Nhất Bác hoảng hốt nhìn thấy một ngôi sao băng trượt xuống trước mặt cậu. Vương Nhất Bác dụi dụi mắt, thì ra không phải sao băng, mà là người đàn ông trang phục khiến người ta thần hồn điên đảo trên sàn nhảy, là đồng loại.
Tiêu Chiến nhìn bộ dạng mơ mơ màng màng của Vương Nhất Bác, lại nở nụ cười.
"Bạn nhỏ, nhìn anh chằm chằm là muốn làm gì hả."
Vương Nhất Bác ngẩng đầu, tầm mắt đâm sầm vào ánh mắt hoa đào của Tiêu Chiến, càng là một mảnh say rượu.
Vương Nhất Bác cũng nở nụ cười theo, tay nắm lấy một đoạn cà vạt của Tiêu Chiến kéo xuống, chính mình thẳng người, ngửa đầu hôn lên nốt ruồi nhỏ ở khóe miệng Tiêu Chiến.
"Bởi vì anh đẹp trai."
Tiêu Chiến hít vào một chút, "Ngoan, dẫn em đi làm chuyện thú vị. ”
Vừa đẩy cửa ra, nửa chân vẫn còn ở bên ngoài, Tiêu Chiến liền nhịn không được hôn lên. Nếu như nói Vương Nhất Bác vừa rồi giống như dựng lên khôi giáp nhím nhỏ, vậy thì lúc này, chính là sau khi tháo khôi áo giáp lộ ra một khối bụng nhỏ mềm mại, làm cho người ta tràn đầy vui mừng nhưng lại nhịn không được muốn hung hăng bắt nạt.
Hai người hôn đến nhớp nháp nước bọt, cửa không biết là bị ai đá trúng, Tiêu Chiến hung hăng đẩy Vương Nhất Bác lên cửa, Vương Nhất Bác buồn bực hừ một tiếng, còn chưa kịp kêu đau, môi lại bị hung hăng bịt kín. Môi lưỡi giao triền, trong không khí khuấy động lên hương vị mập mờ, đường viền môi vốn mơ hồ của Vương Nhất Bác càng thêm lộn xộn, lỗ tai lan ra từng mảng màu đỏ, trong mắt càng lấp lánh hai dải ngân hà, tinh tế vỡ vụn, mang theo hơi rượu say.
Tiêu Chiến cắn môi trên của Vương Nhất Bác, giữa môi hai người kéo ra một sợi chỉ bạc, nối liền giữa hai đầu lưỡi đỏ mềm. Sợi bạc bị đứt, từng hạt bạc rơi trên cằm và vạt áo của hai người.
Tiêu Chiến câu khoé miệng, giống như kẻ săn thú, cắn cổ Vương Nhất Bác. Gặm cắn liếm hút, hoặc nhẹ hoặc nặng, Vương Nhất Bác khẽ hô ra thanh âm, tay sờ lên thắt lưng Tiêu Chiến, nắm chặt áo sơ mi của anh.
"Ca, chậm một chút.... Ngứa...."
Vương Nhất Bác cầu xin tha thứ, thanh âm vừa khàn vừa quyến rũ nói không nên lời, Tiêu Chiến càng thêm hung ác, cắn vào xương quai xanh của Vương Nhất Bác, tay dính chặt vào mông cậu, ép buộc đem thân thể của cậu đè lên thân thể cực nóng của anh.
Vương Nhất Bác làm sao chịu nổi, kéo áo sơ mi của Tiêu Chiến đẩy người ra ngoài, nhưng lại không địch lại khí lực của Tiêu Chiến, bị anh cường ngạnh cọ sát hạ thân của hai người vào nhau.
"Ngoan.... Anh cứng quá..." Tiêu Chiến tay kia xoa tóc mềm mại sau gáy Vương Nhất Bác, thoáng dùng lực, bảo cậu cúi đầu nhìn xuống dục vọng hai người cọ xát vào nhau qua lớp vải.
Cảm giác xấu hổ của Vương Nhất Bác sắp nổ tung, cậu buông lỏng áo sơ mi ra, tháo khóa thắt lưng, ngoan ngoãn quỳ xuống, dùng miệng cắn chặt khóa kéo, từng chút một cởi bỏ quần tây và quần lót.
Dương vật khổng lồ xen lẫn hormone nam nồng đậm xông ra, Vương Nhất Bác duỗi đầu lưỡi, khẽ liếm một ngụm.
"Ưm..." Tiêu Chiến đè xuống xúc động muốn thao chết Vương Nhất Bác, sờ sờ đỉnh đầu của cậu, "Ngoan, ăn vào đi. ”
Vương Nhất Bác bị dục vọng xông đến choáng váng, thuận theo nuốt vào cự vật kia. Cậu cẩn thận thu hồi răng của mình, cố gắng hết sức để mở rộng cổ họng của mình để nó ra vào tốt hơn, nhưng cảm giác khó chịu trong cổ họng làm cậu buồn nôn, cổ họng co rút, trong lúc co giãn, khoái cảm của Tiêu Chiến sắp lên đỉnh.
Vương Nhất Bác bị mài giũa khóe miệng đỏ bừng, nước bọt trượt xuống, mắt đẫm nước mắt mông lung nhìn chằm chằm Tiêu Chiến, Tiêu Chiến một tay kéo người lên, Vương Nhất Bác nửa treo trên người Tiêu Chiến, Tiêu Chiến tiến lại gần, một bên trao đổi nụ hôn tanh nồng mùi dục vọng, một bên dùng tính khí chống lên mông Vương Nhất Bác, từng bước đi về phía phòng ngủ.
Lúc Vương Nhất Bác ngã xuống giường, cả người đều rối loạn. Chiếc áo khoác nhỏ nạm kim cương vụn trượt xuống vai, bên trong là áo vest màu trắng, đã bị mồ hôi ướt hơn phân nửa, áp sát từng tấc da thịt trên người, quần bị Tiêu Chiến cởi ra một chút, tính khí dựng thẳng tắp, chất lỏng phun ra nhuộm ướt quần lót.
Vương Nhất Bác đưa tay, nắm cà vạt của Tiêu Chiến kéo xuống, chân dài ôm eo Tiêu Chiến:
"Ca, nhanh lên."
Lý trí của Tiêu Chiến trong nháy mắt hoàn toàn sụp đổ, cởi quần Vương Nhất Bác định đâm vào trong, Vương Nhất Bác chợt đẩy mạnh ngực anh một cái:
"Chờ một chút, vẫn chưa khuếch trương.....
Cuối cùng Tiêu Chiến cũng tìm lại được một chút thanh minh, anh rút ra tính khí đang chống ở cửa động, đưa hai ngón tay vào miệng Vương Nhất Bác.
"Ngoan liếm đi, liếm xong sẽ làm cho em thoải mái."
Vương Nhất Bác cầm tay Tiêu Chiến, ngoan ngoãn hầu hạ hai ngón tay anh. Ngón tay gầy guộc vết chai sạn khuấy động trong khoang miệng cậu, khiến cho Tiêu Chiến có chút tê dại khi quan hệ bằng miệng, thỉnh thoảng ngón tay thò vào sâu trong miệng càng kích thích tiết ra càng nhiều nước bọt.
Vương Nhất Bác vừa khó chịu vừa sảng khoái bị Tiêu Chiến dùng hai ngón tay chơi đùa rối tinh rối mù, lúc khuếch trương cảm giác đau xót, sưng tấy khó chịu bị kẹp chặt và khoái cảm như muốn lật tung cả bầu trời.
Tiêu Chiến nhạy cảm nghe tiếng rên rỉ biến điệu của Vương Nhất Bác, liền theo chỗ kia tiếp tục trêu đùa, trong lúc đó lại thêm một ngón tay, cảm giác khó chịu một chút lại bị dục vọng tê dại đụng đến tan vỡ, chỉ chốc lát sau, Vương Nhất Bác hừ hai tiếng, nộp vũ khí đầu hàng.
Tiêu Chiến vén áo vest trắng của Vương Nhất Bác lên, đùa giỡn đem tinh dịch của Vương Nhất Bác bôi lên bụng cậu, hạ thể mài sát lỗ nhỏ, tay cùng nụ hôn trải rộng khắp thân thể Vương Nhất Bác, dừng lại ở trên nhũ tiêm của cậu.
Tính khí nửa vào trong, nhũ tiêm bị hôn sưng đỏ, đầu óc Vương Nhất Bác tê dại, nhưng người đàn ông trên người hình như còn chưa thỏa mãn, tiếp tục gặm cắn núm vú.
Ngực bị hút lên day cắn, Vương Nhất Bác xoa tóc Tiêu Chiến: "Còn chưa hút đủ sao.... Đau chết...".
Lúc này Tiêu Chiến mới buông ra, vùi đầu vào cổ Vương Nhất Bác, nhẹ nhàng cắn thịt mềm, hạ thân chậm rãi đâm đâm: "Đủ rồi.”
Nói xong, hung hăng đâm vào, toàn bộ cả cây đâm vào bên trong, Vương Nhất Bác cả người trong nháy mắt căng cứng, chân nhẹ nhàng co giật, ngón chân trong nháy mắt co quắp lại, móng tay đỏ bừng. Không đợi Vương Nhất Bác kịp phản ứng, Tiêu Chiến đã nhẹ nhàng đẩy vào, đường ruột của cậu mất dần cảm giác đau đớn bắt đầu chậm rãi thích ứng, dần dần nếm mùi vị, từng chút từng chút mút dị vật xâm lấn, Tiêu Chiến ở vùng ôn nhu ấm áp này thiếu chút nữa liền nộp vũ khí.
Vương Nhất Bác dần dần thích ứng với nỗi đau xâm lấn, hai chân kẹp chặt eo Tiêu Chiến, nhẹ giọng thở dốc, mồ hôi và kim cương nhỏ vụn trên áo khoác chợt lóe lên dưới ánh đèn lờ mờ, làm nổi bật đôi mắt thất thần kia.
Tiêu Chiến chạm vào đôi mắt ấy, tựa hồ cũng trầm luân vào đáy sâu của dục vọng, lại hung ác va chạm vào vách thịt, tìm kiếm điểm mẫn cảm ở chung quanh.
Khi đụng phải một chỗ nào đó, tiếng rên của Vương Nhất Bác bật cao, một tầng mồ hôi lạnh chảy ra, đồ vật vừa mềm nhũn lại dựng thẳng, Tiêu Chiến chặn môi cậu, đem tiếng ngâm đều nuốt vào, hướng điểm đó va chạm.
Khi cuộc chến dần cao trào, Tiêu Chiến đột nhiên hỏi: "Tên em là gì? ”
Vương Nhất Bác tìm về một chút thanh tỉnh, nghi hoặc trong chốc lát, vẫn ngoan ngoãn trả lời, "Vương Nhất Bác.”
"Ngoan." Tiêu Chiến lại đâm một cái, đem chút lý trí kia đánh trở về chỗ sâu trong linh hồn. Vương Nhất Bác ngẩng đầu lên, cổ họng nửa khàn khàn thở hổn hển phát ra tiếng rên, để lộ cổ mong manh.
Tiêu Chiến cắn lên yết hầu, từng chút từng chút lưu lại dấu vết trên cổ cậu, sau đó xoay người lại, cởi áo khoác của cậu ra, đẩy áo vest ra,
"Chơi một trò chơi được không, đoán tên anh."
Vương Nhất Bác cả người lộn xộn, lung tung gật gật đầu, Tiêu Chiến nhìn cậu gật đầu, vươn tay, ở sau lưng cậu viết tên mình từng nét từng nét một.
Vương Nhất Bác thắt chặt cơ bắp eo, tay mềm nhũn, cả người quỳ xuống giường, Tiêu Chiến sờ bụng Vương Nhất Bác:
"Đoán được chưa?"
Vương Nhất Bác ngứa ngáy không chịu nổi, nào biết Tiêu Chiến viết gì, cậu lắc đầu, nước mắt ướt đẫm ga giường. Tiêu Chiến bất đắc dĩ, lại viết thêm một chữ thứ hai, đầu óc hỗn độn của Vương Nhất Bác mềm nhão, cái gì cũng không biết. Anh lại lặp lại vài lần, sự kiên nhẫn của Tiêu Chiến dần hao mòn, eo Vương Nhất Bác càng mềm nhũn thành một vũng nước.
"Anh là Tiêu, Chiến."
Tiêu Chiến lấn thân đè lên, ở bên tai cậu phun ra hơi nóng, gằn từng chữ một, nhìn lỗ tai Vương Nhất Bác đỏ thấu, lại nhịn không được cắn dái tai, dùng đầu lưỡi nhẹ nhàng liếm, lúc này anh mới chú ý được thì ra Vương Nhất Bác xỏ khuyên tai, là hai cái, anh lại cố ý lưu luyến trên tai.
Vương Nhất Bác sắp điên rồi, cơ hồ là khóc lại bắn ra, Tiêu Chiến lúc này mới buông tha cậu, một bên hôn lên vai cậu, một bên bắn vào cơ thể cậu, tay nhẹ nhàng ấn vào bụng.
Tính khí rời khỏi, tinh dịch theo động tác ấn ép từ sau huyệt phun ra, Tiêu Chiến hôn lên lưng Vương Nhất Bác:
"Tiểu bảo bối, em rất đáng yêu."
-------------------------------
Còn phần Hạ 😅
Nói thật chứ, thà là edit 10 chương truyện thường cũng không hại não như edit H á trời, đọc không hay thì đừng chửi tui nha 🥲
Bộ này xin per mà tác giả chưa trả lời nên đăng ở đây, còn wattpad sẽ up truyện khác 😅