[Tiền truyện] Chương 1: Mưa
Giang Nguyệt Lâu từng rất ghét trời mưa.
Bầu trời xám ngắt vẩn đục luôn gợi nhớ về ngày mẹ rời đi, khiến hắn mơ hồ cảm tưởng mình như hạt nước mắt nhỏ bé bị bỏ rơi mỗi khi trời xanh rơi lệ.
Trong chuỗi ngày tăm tối ấy, Giang Nguyệt Lâu thậm chí còn chẳng thể có lấy một lần dám ngắm nhìn những giọt lệ đầu tiên khi bầu trời bật khóc lẫn những bụi nước cuối cùng lúc làn mây đã gạt lệ đi.
Hắn… thật sự căm ghét trời mưa.
Nhưng cũng chính trong buổi mưa tầm tã ngày đó, hắn đã gặp Trần Dư Chi, rồi được những ấm áp từ mặt trời nhỏ ấy rọi sáng tới tận góc khuất sâu thẳm nhất trong tâm hồn u ám của mình, Giang Nguyệt Lâu mới chợt nhận ra, đời này có thể bình lặng ở bên một người mà nghe tiếng mưa rơi cũng thật tốt biết bao nhiêu.
Ấy thế mà vào một ngày tuyết đổ, vầng dương của hắn đã vĩnh viễn lụi dần, bao ấm áp cũng mãi mãi tàn phai.
Hắn đỡ lấy Dư Chi, tay đè chặt vết thương nơi ngực trái của cậu, thế nhưng máu vẫn ồng ộc tuôn, đến khi thấm ướt cả vạt áo vẫn mãi chẳng ngừng,
Khàn giọng nức nở lay gọi “Dư Chi”, kiên quyết không cho cậu ngủ, thế nhưng cậu chẳng nghe tiếng hắn.
Nguyện dùng cả tính mạng mình để đổi lấy một đời bình an cho cậu, thế nhưng… hắn không thể.
Trước đây Giang Nguyệt Lâu luôn cho rằng hạnh phúc nhất trên đời chính là yêu và được yêu. Bởi vậy, hắn chẳng hề ngần ngại mà lựa chọn đạp đổ ranh giới tình bạn mỏng manh, quyết định yêu thương Dư Chi, bảo hộ cho cậu bằng tất cả sức lực của mình.
Cứ ngỡ yêu cậu sẽ bù đắp được những tiếc nuối trong lòng, nào ngờ khiến hắn tiếc nuối nhiều nhất lại chính là tình yêu.
Giang Nguyệt Lâu hối hận rồi.
Nếu hắn không yêu Dư Chi, cậu sẽ không bị cuốn vào bao âm mưu tội ác.
Nếu hắn không yêu Dư Chi, cậu sẽ không bị vu oan tàng trữ thuốc phiện, bị Kim Đại Thành dùng nhục hình mà tra khảo.
Nếu hắn không yêu Dư Chi, cậu sẽ không có một vết sẹo xấu xí do đạn bắn nơi ngực trái.
Nếu hắn không yêu Dư Chi, cậu… cũng sẽ không bỏ mạng dưới họng súng của kẻ thù.
Ngày còn bé, khi nghe mẹ kể truyền thuyết ngày Thất tịch, hắn đã luôn ghét Ngưu Lang. Rốt cục chính hắn lại đi vào vết xe đổ của chàng Ngưu.
Đã biết trước đoạn tình cảm này sẽ chẳng về đâu, tại sao cứ mãi ôm ấp một vọng tưởng hão huyền?
Cả gan giữ thiên sứ lại cạnh bên, mất đi người mình yêu nhất chính là sự trừng phạt của trời cao.
Nếu thời gian quay trở lại, hắn cam tâm tình nguyện lựa chọn cả hai chưa từng thân thiết, để cậu có thể an ổn mà sống cả một đời.
Giá như đừng gặp gỡ, để khỏi quyến luyến nhau
Giá như đừng quen biết, để khỏi tương tư nhiều [1]
Bảy ngày kể từ khi trái tim Dư Chi nguội lạnh, hắn đã luôn muốn giữ rịt cậu lại bên mình, không nỡ để cậu đi. Loại người kiên định chẳng tin ma quái quỷ thần như hắn lại không ngừng hy vọng sau bảy ngày Dư Chi sẽ trở lại, dù chỉ là dưới hình dạng một bóng ma.
Hết bảy ngày, hắn tự tay dùng rượu ấm, khẽ khàng lau từng vụn băng mỏng bám trên mỗi tấc da thịt người kia, mặc một bộ đồ mới vào cho cậu.
Hắn nhếch môi cười tự giễu, nếu lúc này Dư Chi ở đây, cậu sẽ cau mày chê hắn lại giở thói trưởng giả làm sang, đắp một thân đồ hiệu như vậy chi bằng chọn đại bộ đồ cũ trong tủ áo, tiền để dành mua vài cuốn sách mà tăng giá trị nội hàm thì hơn.
Nhưng hắn biết làm sao được. Không còn Dư Chi, quần áo cậu từng mặc được hắn cất kỹ như kỳ trân dị bảo. Chỉ khi nỗi nhớ vỡ òa, nước mắt chảy ngược vào tim hắn mới dám đem ra trong chốc lát, nhẹ nhàng nâng niu trên tay, tham lam hít căng buồng phổi mùi hương quen thuộc.
Ngày đầu tiên Dư Chi Đường đóng cửa, Giang Nguyệt Lâu uống rượu say đến mức còn chẳng thể nhớ được bản thân mình rồi ôm chiếc áo cậu yêu thích nhất mà ngủ suốt đêm thâu.
Khi hắn tỉnh lại chiếc áo đã nồng nặc mùi rượu mạnh.
Giang Nguyệt Lâu phẫn nộ tự hứa với lòng, kể từ nay sẽ không đụng thêm một giọt rượu nào.
Thế nhưng tại sao khi đám người đó tới, hắn chẳng say mà vẫn hồ đồ như thế.
Lỗ tai lùng bùng, Giang Nguyệt Lâu nghe người từ bệnh viện nói hắn ký vào giấy chứng tử cùng đơn xác nhận tình nguyện hiến xác cho khoa học của Dư Chi.
Hắn ký vào giấy chứng tử, nhưng xé nát tờ đơn kia.
Tại sao, tại sao đến tận cuối cùng vẫn có người muốn đem cậu đi khỏi hắn?
Đám người kia nói hắn bị tâm thần, không đủ năng lực dân sự, không thể làm người giám hộ cho Dư Chi, họ tới lấy chữ ký đã là nể mặt cái mác anh hùng Cảnh Thành của hắn lắm rồi.
Giang Nguyệt Lâu cười khẩy, giễu cợt mà hỏi nếu đã như vậy tại sao không trực tiếp đem Dư Chi đi, còn tờ đơn này, hắn sẽ không bao giờ ký, họ mang tới một lần hắn sẽ xé một lần, mang tới trăm lần hắn sẽ xé trăm lần.
Trước khi đưa Dư Chi vào nơi lạnh giá ấy, hắn khẽ hôn lên trán cậu, chỉ hy vọng thổi bùng lại ngọn đèn sinh mệnh vốn đã cạn dầu.
Ngày thứ hai sau khi Dư Chi thôi mỉm cười với hắn, Giang Nguyệt Lâu tới tiệm kim hoàn, đặt một đôi nhẫn cưới rồi sang tiệm may lớn nhất Cảnh Thành, đặt hai bộ lễ phục.
Ngày thứ ba sau khi Dư Chi buông bàn tay hắn, hai tròng mắt đỏ vằn tơ máu, Giang Nguyệt Lâu túc trực bên Dư Chi suốt cả một ngày Tiểu Liễm[2].
Ngày thứ tư Dư Chi Đường đóng cửa, hắn tới xưởng chế tác ngọc, đặt gấp một hộp nhỏ hình đài sen màu lam nhạt, chất ngọc phỉ thúy thủy chủng thông thấu như nước cùng sáng bóng nhu hòa, thực hợp với cốt cách băng thanh ngọc khiết của Dư Chi.
Ngày thứ năm Đại Liễm[3], tấm biển CLOSED của Dư Chi Đường vẫn chưa được lật lại, Giang Nguyệt Lâu đi tới ngọn núi ở ngoại ô, đào một cái huyệt nhỏ. Hắn đã xem xét kỹ lưỡng cả rồi, từ vị trí này ngắm hoàng hôn sẽ đẹp nhất, chỉ tiếc là không thể ngắm cả bình minh. Hắn biết Dư Chi luôn yêu ánh bình minh, chỉ là cậu không nỡ bỏ hắn lại một mình. Trước kia khi Giang Nguyệt Lâu thức giấc luôn bắt gặp đôi mắt nâu nhạt ấm áp ấy đầu tiên, nhưng từ giờ chào đón hắn mỗi sớm mai sẽ vĩnh viễn là khoảng không trống rỗng.
Ngày thứ sáu Giang Nguyệt Lâu dành cả ngày dọn dẹp trang hoàng căn hộ nhỏ của mình, đi mua một vài món cần thiết rồi tới lấy lễ phục và nhẫn cưới.
Đêm đó, hắn đón Dư Chi về.
Chờ đợi cả đêm dài, thế nhưng cậu vẫn không quay trở lại tìm hắn.
Dư Chi, em có hận tôi không?
Trước lúc bình minh, hắn đưa cậu trở lại nhà xác, trên ngón áp út bàn tay trái của Dư Chi xuất hiện thêm một chiếc nhẫn nhỏ.
Trần Dư Chi, kiếp này em đã nhận tín vật của tôi, kiếp sau nhất định phải tới tìm tôi để trả…
Ngày thứ tám trên đỉnh núi cao, Giang Nguyệt Lâu mở mắt ra thì trời đã chạng vạng tối, hắn cùng Dư Chi lại lỡ hẹn với hoàng hôn.
Nhặt cả tá vỏ chai rượu rỗng lăn lóc trước mộ, Giang Nguyệt Lâu loạng choạng chui vào trong xe.
Cô đơn cùng màn đêm thăm thẳm ngoác miệng trùm lấy hắn, tịch mịch cùng cô liêu lại dịu dàng lắng nghe tiếng nước mắt hắn rơi.
Dư Chi… biết uống rượu là không tốt, nhưng chỉ có nó mới có thể giúp tôi quen với nỗi đau thiếu vắng em…
Những ngày sau đó, thay vì màu xám trước khi Dư Chi đến, cuộc đời của Giang Nguyệt Lâu chìm trong đêm đen vô tận, bóng tối đặc quánh chẳng thấy đường ra.
[1] Phỏng theo câu thơ trong bài Thập giới thi (Thương Ương Gia Thố), bản dịch của Đào Bạch Liên (Bộ bộ kinh tâm)
2, 3: cách gọi 3 ngày, 5 ngày sau khi mất theo phong tục ma chay của Trung Quốc.