Nhớ - Miss

All Rights Reserved ©

Summary

Những kỉ niệm ùa về trong mùa thu- mùa của sự nhớ nhung, mùa của nỗi nhớ.... Memories flood back in autumn - the season of nostalgia, the season of memories....

Genre
Other/Romance
Author
Jethro
Status
Complete
Chapters
43
Rating
n/a
Age Rating
16+

Chapter 1

Chương 1: Ký Ức Mờ Nhạt Về Gia Đình                                  Ánh hoàng hôn nhẹ nhàng buông xuống, nhuộm vàng những bức tường cũ kỹ trong căn phòng nhỏ. Tôi ngồi yên lặng bên khung cửa sổ, ánh mắt lơ đãng nhìn ra khoảng sân trước nhà. Những ký ức về gia đình từ từ ùa về, như những đoạn phim cũ kỹ, mờ nhạt nhưng không kém phần sâu lắng. Hình ảnh đầu tiên hiện lên là khuôn mặt của mẹ, người phụ nữ nhỏ nhắn với đôi mắt u buồn. Tôi nhớ về mẹ qua những lần bà tất bật trong gian bếp nhỏ, đôi tay nhanh nhẹn làm việc không ngừng nghỉ. Mẹ không nói nhiều, nhưng mỗi cử chỉ, ánh mắt của bà đều toát lên sự tận tụy và tình yêu vô điều kiện dành cho gia đình. Mùi thơm của những món ăn mẹ nấu vẫn còn vương vấn trong tâm trí tôi, như một mảnh ghép không thể nào phai nhòa trong ký ức về gia đình. Bố thì khác, ông ít khi ở nhà, thường đi làm từ sáng sớm và chỉ trở về khi trời đã tối. Ông là người ít nói, và có phần nghiêm khắc, nhưng tôi vẫn nhớ rõ những lần ông dạy tôi cách sửa chữa những đồ đạc trong nhà. Bố không biểu lộ tình cảm qua lời nói, mà thông qua những hành động nhỏ bé hàng ngày. Tôi vẫn nhớ những lần hai bố con ngồi cùng nhau bên bàn làm việc, ánh đèn vàng yếu ớt chiếu lên khuôn mặt trầm tư của ông. Những khoảnh khắc ấy, dù ngắn ngủi, nhưng đã để lại trong tôi một ấn tượng sâu đậm về tình cảm cha con. Gia đình tôi không giàu có, nhưng luôn tràn ngập tiếng cười và niềm vui. Tôi nhớ những buổi tối cả nhà quây quần bên nhau, cùng nhau ăn cơm, kể cho nhau nghe những câu chuyện xảy ra trong ngày. Dù cuộc sống có khó khăn đến đâu, những bữa cơm gia đình vẫn luôn ấm cúng và tràn đầy tình yêu thương. Nhưng rồi, theo thời gian, những ký ức đó cũng dần trở nên mờ nhạt, như những dấu vết bị xóa nhòa bởi dòng chảy không ngừng của thời gian. Càng lớn lên, tôi càng nhận ra rằng những gì mình nhớ về gia đình thật sự không nhiều. Những ký ức về mẹ, về bố, về những ngày tháng tuổi thơ dường như đã bị bao phủ bởi lớp bụi mờ của thời gian và những bộn bề của cuộc sống. Nhưng mỗi khi nhớ lại, trong lòng tôi vẫn luôn dấy lên một cảm giác bồi hồi khó tả. Đó là những khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa, những mảnh ghép nhỏ bé nhưng tạo nên toàn bộ bức tranh về gia đình trong trái tim tôi. Mỗi lần nhắm mắt lại, những hình ảnh ấy lại hiện về, như một cuốn phim cũ được tua lại. Dù không còn rõ ràng, nhưng chúng vẫn đủ để tôi nhớ về những điều đã làm nên con người mình, về những giá trị mà tôi đã nhận được từ gia đình. Và dù những ký ức có thể mờ nhạt theo thời gian, nhưng tình cảm dành cho gia đình vẫn luôn là ngọn lửa âm ỉ cháy trong lòng, không bao giờ tắt.