Hai đứa trẻ
Tại phòng sinh của một bệnh viện, hai vợ chồng Hạ gia đang ngắm nhìn đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời.
-“Anh xem em bé của chúng ta trông đáng yêu như thế nào, trông giống mẹ.” Lâm Di nói
-“Tất nhiên là dễ thương rồi, nó chắc chắn sẽ trở thành công chúa nhỏ xinh đẹp như mẹ.” Hạ An Dương đáp lại
“Sao mình lại biến thành con gái rồi?” Phương Du vô cùng sốc khi nghe được lời bố mẹ nói. Cậu vươn tay kiểm tra bản thân nhưng lại quên mất hiện tại mình còn không có đủ sức lực, lập tức thì òa khóc lên.
-“Lạc Lạc nhà chúng ta chắc là đói bụng rồi. Đến đây mẹ cho con ăn.” Lâm Di nói
-“Đừng qua đây!” Phương Du hét lên trong nội tâm
-“Theo mọi người gọi, tên tôi không phải là Lạc Lạc. Chắc là họ báo nhầm số rồi.” Phương Du nghĩ
-“Chăn ướt, bạn xem Lạc Lạc có làm ướt giường không?” Lâm Di hỏi Hạ An Dương
-“Hả? Lạc Lạc nhà chúng ta phải là công chúa nhỏ chứ.” An Dương đáp lại
Thì ra trong bệnh viện còn có một em bé khác sinh cùng ngày với Phương Du, là một bé gái tên Hạ Lạc. Y tá đã đổi nhầm tã lót khi tắm cho trẻ sơ sinh.
Hai ông bố mới “lên chức”, với biểu cảm tinh tế đã tổ chức lễ bàn giao em bé ngay tại hành lang bệnh viện. Dù sao thì vừa mới lúc nãy, họ đã dành tình phụ tử mãnh liệt nhất cho con của đối phương.
-“Du Du, là ba đây. Uh... mắt cũng khá giống ba đó. Đúng, mắt giống thật.” Quang Huy nói
-“Sao nghe có vẻ qua loa thế?” Phương Du nghĩ
Ở trong phòng, hai bà mẹ đang nói chuyện với nhau.
-“Hai nhà chúng ta cũng có duyên đó, sau này có thể qua lại nhiều hơn.”
-“Được chứ, nhà hai bạn ở đâu?”
-“Long Thành hoa viên.”
-“Oh, chúng ta ở cùng một khu!”
Phương Du tuy có ý thức của một người lớn hơn tuổi, nhưng não bộ vẫn chưa phát triển hoàn thiện. Vì vậy, cậu đã trải qua 3 tháng theo cách phát triển bản năng.
-“Chồng ơi! Anh xem Du Du nhà mình xem TV tập trung chưa kìa. Cứ như là hiểu được vậy.” Tô Diệp Chi nói
-“Mới 3 tháng tuổi đã biết xem TV rồi, thằng bé này sau này chắc chắn sẽ là thiên tài giống bố nó.” Phương Quang Huy nói
Tại phòng ngủ ở nhà Phương Du, cậu đang cố xoay người trên giường.
-“Vợ ơi, em xem này. Du Du có phải sắp ỉa đùn rồi không?” Quang Huy hỏi vợ
-“Nhìn cái gì mà nhìn, mau thay tã cho nó đi.” Tô Diệp Chi đáp lại
Quang Huy chuẩn bị bế con trai lên. Phương Du vô thức nắm lấy cánh tay của cha mình, sau đó dùng hết sức xoay người lật úp lại.
-“Trời ơi! Vợ ơi, đến xem đi, có thể lật lại thật à?” Quang Huy thốt lên
-“Thật hay giả vậy!? Du Du, cho mẹ xem thêm một cái nữa!” Tô Diệp Chi kêu lên
Phương Du được bố hỗ trợ xoay người thêm một lần nữa, hoàn thành lần lật thứ hai ngay trên giường.
-“Ta là vị thần Hy Lạp cổ đại cai quản việc lật người!” Phương Du nghĩ
-“Mới bao lâu rồi không gặp? Du Du đã lớn như vậy rồi à, đáng yêu quá! Mau để dì Lâm bế nào.” Lâm Di nói
-“Lạc Lạc đang ngủ à?” Tô Diệp Chi hỏi
-“Đang nằm trong nôi đấy. Tớ vừa cho con bé bú xong.” Lâm Di đáp lại
Lâm Di bế Phương Du, dẫn Diệp Chi đến bên nôi. Cô bé mặc bộ đồ liền thân bằng cotton màu hồng, nằm im không nhúc nhích tắm nắng, giống như một con sao biển lười biếng.
-“Người đẹp nhỏ, xem ai tới này!” Lâm Di nói với Hạ Lạc
Nhìn chằm chằm Phương Du, đôi mắt Hạ Lạc hơi cong, nở nụ cười, đôi chân nhỏ đá rất mạnh.
-“Nhìn kìa! Nhìn kìa! Lạc Lạc đang nhìn Du Du đấy!” Lâm Di thốt lên
-“Du Du, con phải chơi hòa thuận với Hạ Lạc nhé.” Tô Diệp Chi nói với Phương Du
-“Củ cải nhỏ, xem anh biểu diễn cho em xem đây!” Phương Du nghĩ rồi lật đi lật lại cơ thể liên tục.
Hạ Lạc nhìn Phương Du lật đi lật lại liên tục bên cạnh, cô bé cũng đưa tay nhỏ ra, cố gắng đạp chân. Cô bé cũng lật được rồi, vào lúc này, đúng lúc Phương Du vừa lật người quay lại, cô đè lên cậu. Nghe thấy tiếng khóc của Phương Du, Hạ Lạc càng cười vui hơn, nước dãi chảy từ miệng ra dính đầy mặt Phương Du. Hai bà mẹ nghe tiếng chạy tới vừa hay thấy cảnh này đều lộ ra vẻ tủm tỉm cười.
Tại không gian buổi tiệc sinh nhật tròn 1 tuổi được tổ chức chung cho Phương Du và Hạ Lạc vì hai bé sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm. Hai gia đình bày mâm đồ chơi bắt tuần cho hai đứa trẻ. Tham gia sự kiện bắt tuần chắc chắn là cơ hội tốt để mở khóa tài năng tiềm ẩn, và xác suất cao những gì bị bắt cũng sẽ liên quan đến khả năng mở khóa tài năng.
Một vị khách phụ huynh tiến lại gần mâm đồ chơi hỏi mượn đồ. Phương Quang Huy gãi đầu nhìn Phương Du. Phương Du đứng bên mâm đồ chơi lắc lắc ngón tay với vẻ mặt lạnh lùng và quyết đoán.
-“Để nhà chúng tôi chơi một chút được không? Nếu vui thì tôi cũng mua cho nhà tôi một cái.”
-“Cái này phải xem Du Du có cho không.”
-“Bạn xem, đứa trẻ không muốn tôi cũng không có cách.”
-“Bạn bế thằng bé lên để con tôi chơi một chút. Nhà chúng tôi không phải là không mua được.”
-“Vậy tại sao cô lại không mua?”
-“Mê mơ không phải là vì trung tâm mua sắm hôm nay không mở cửa.”
Chỉ là một củ cải nhỏ nhưng Hạ Lạc đã trở nên dễ thương hơn rồi.
Tại bàn ăn tiệc sinh nhật, Hạ Lạc cầm nĩa gắp thức ăn.
-“Du Du, bạn có biết vị trí nào của dâu tây ngon nhất không? Là đầu dâu tây.” Hạ Lạc nói
Hạ Lạc dùng nĩa cắm miếng dâu tây trên bánh đút thẳng vào miệng Phương Du.
-“Đầu dâu tây có ngon không?”
- “Ăn xong 5 đầu dâu tây phải bồi thường cho nhà nước ta. Em là vợ tôi và tôi là một người đàn ông của gia đình.” Phương Du nghĩ
Lần đầu tiên tôi tham gia một hoạt động ở trường mẫu giáo, nó đã trở nên tiếp tục từ tập thông tin về việc làm. Con có thể mua sản phẩm cho trẻ em ở đâu? Lạc Lạc sẽ không khóc. Xem thêm về phim hoạt hình Nhật Bản. Con có thể bắt đầu khóc ngay khi bước vào lớp học, khóc tìm bố và mẹ.
-“Tôi yêu cô gái của tôi, tôi sẽ cho bạn biết những gì tôi muốn biết về cuộc sống của tôi.”
Trong khuôn viên trường mầm non vào giờ ra chơi, các bé mặc những bộ trang phục hóa trang linh vật. Hạ An Dương vừa nói xong. Người phụ nữ trẻ đẹp ngồi chơi thỏ con rùa đã được thay thế bởi Phê Sahan. Mặt khác, một số lớp học các khóa học giống nhau không phải là một.
-“Tôi thực sự thích bộ đồ rùa này. Sau giờ học tôi nóng lòng muốn đưa nó cho Du Du xem.” Hạ Lạc nói
-“Yêu Yêu Quân, tôi là một con rồng. Ô sao lại có một con rùa có cái tên như vậy nhỉ?”
-“Bạn không thể làm gì khác.”
Phương Du đứng trong sân trường vỗ nhẹ cái đầu nhỏ của Hạ Lạc rồi lấy khăn lau mồ hôi trên trán cho cô bé. Tại sao Phương Du hôi hắn này lại tốt thế này?
Ở góc sân trường mầm non, hai bạn nhỏ Đô An Kỳ và Trương Gia Hào đang giằng co đồ chơi. Các cô giáo đứng xa quan sát để trẻ tự giải quyết.
-“Tôi có súng, bạn có sợ không? Lại ngăn tôi lại, tôi sẽ mở hoa cho bạn.” Trương Gia Hào nói
-“Trương Gia Hào, bạn không thể gây rắc rối mà không...” Đô An Kỳ nói
Trong phòng ngủ trưa của trường mầm non, các bé nằm trên giường nhỏ. Hạ Lạc lật đi lật lại trằn trọc không ngủ được rồi quay sang nhìn Phương Du nằm giường bên.
-“Du Du, bạn ngủ chưa?” Hạ Lạc hỏi
-“Chưa, có gì tôi không ngủ được.” Phương Du đáp
-“Sao không ngủ được?” Hạ Lạc hỏi
-“Tôi... tôi nhớ bố mẹ. Rõ ràng từ khi vào mẫu giáo đã rất thích, bạn cũng sẽ có lúc dễ bị tổn thương sao? Tôi tưởng cậu là người tự nhiên. Tại sao lúc chia tay cậu lại không nói nhớ bố mẹ, bây giờ mới nói thì hơi muộn?” Phương Du nói
-“Lúc đó còn chưa muốn...” Hạ Lạc nói
Tại góc chơi đồ hàng trong lớp học mầm non, các bé gái ngồi túm tụm lại bàn tán xôn xao. Các bé gái khi chơi đồ hàng cũng không còn dễ dàng gọi ai đó là chồng nữa. Chúng chỉ lén lút bàn luận về việc sắp xếp thứ tự danh sách vợ của Du Du. Tất nhiên, vị trí vợ cả của Hạ Lạc là không thể tranh cãi.
Tại bục giảng lớp học mầm non, cô giáo Đào Tử đứng trao phần thưởng biểu dương cho từng bé.
-“Chúc mừng nhé Viên Viên, bây giờ con cũng là một bạn nhỏ giỏi giang rồi. Đây là phần thưởng cho con nhé.” cô Đào Tử nói
-“Cuối cùng mình cũng là một bạn nhỏ giỏi giang rồi!” Viên Viên reo lên
-“Hôm nay cô Đào Tử có một chuyện muốn thông báo với các con. Bắt đầu từ tuần sau, cô Đào Tử sẽ phải tạm thời nói lời tạm biệt với các con. Sau này sẽ do cô Cà Chuẫn dẫn dắt các con cùng nhau học tập và sinh hoạt ở trường mầm non, hy vọng các con có thể hòa thuận với cô Cà Chuẫn.” cô Đào Tử nói
-“Con không muốn xa cô Đào Tử đâu!”
-“Cô Đào Tử ơi, không phải năm ngoái cô đã kết hôn rồi sao? À, năm nay lại đi kết hôn nữa à?”
-“Cô Đào Tử bây giờ đã có em bé rồi. Để chăm sóc cho em bé nhỏ, cô Đào Tử sẽ bắt đầu một chuyến phiêu lưu của riêng mình.” cô Đào Tử nói
-“Cô Đào Tử ơi, cô định đến thùng rác nào để nhặt em bé à?”
-“Trẻ con không phải được nhặt từ thùng rác đâu, mà là được tặng khi nạp tiền điện thoại đó! Cô Đào Tử lại đi đến phòng giao dịch rồi.”
-“Các cậu nói đều không đúng, con của cô Đào Tử là từ trên trời rơi xuống.”
-“Chuyến phiêu lưu của cô Đào Tử là đi điều tra sao băng từ trên trời rơi xuống. Đúng vậy, mỗi chúng ta đều đến từ các vì sao. Lúc tớ sinh ra giống như một ngôi sao băng đến với thế giới này, sau khi chết đi sẽ quay về sống trên các vì sao.” Hạ Lạc nói
Cô Đào Tử mím môi cười xoa đầu các bé đang đứng xung quanh.
-“Câu chuyện của Hạ Lạc nghe rất lãng mạn đấy, nhưng thực ra đều không đúng. Em bé của cô Đào Tử ở ngay trong bụng của cô Đào Tử này.” cô Đào Tử nói
-“Cô Đào Tử ơi, sao cô lại ăn mất em bé rồi? Hóa ra chuyến phiêu lưu mà cô Đào Tử nói là ăn em bé vào trong bụng à?”
Việc giải thích cho trẻ con biết mình từ đâu đến, dù là đối với phụ huynh hay giáo viên ở Trung Quốc đều là một chuyện rất khó mở lời. Nhưng cô Đào Tử lại dùng câu chuyện về chú nòng nọc nhỏ để kể cho các bé nghe về quá trình trưởng thành và phát triển của em bé.








